Trang chủ » Bầu bạn góp cổ phần

NHỮNG CHUYỆN BÍ ẨN TRÊN ĐỒI CHÁY

Nguyễn Thị Hiền
Chủ nhật ngày 24 tháng 9 năm 2023 4:19 PM


Trên quả đồi Cháy , Ấp Cầu Đen , Yên Thế , Bắc Giang những năm tản cư chống Pháp , có mấy gia đình văn nghệ sỹ ở đó .
Giữa đồi là nhà bố tôi ( Nhà văn Kim Lân ) Sát cạnh nhà tôi là nhà bác Hồng ( Nhà văn Nguyên Hồng ) Rồi đến nhà bác Bình ( họa sỹ Tạ Thúc Bình ) Phía đầu quả đồi là nhà vợ cả bác Tố ( Nhà Văn Ngô Tất Tố và họa sỹ Trần Văn Cẩn ) Cuối quả đồi cũng là nhà bác Tố , nhưng đấy là nhà vợ hai của bác . Rồi sau có thêm cô Anh Thơ , Bác họa sỹ Nguyễn Tư nghiêm , Cô Túc vợ bác nhạc sỹ Đỗ Nhuận cùng về ở .
Tôi thường hay lấp ló đứng ngoài cửa xem bác Trần Văn Cẩn , bác Nguyễn Tư Nghiêm , bác Tạ Thúc Bình vẽ , Tôi có thể đứng im hàng giờ nhìn các bác vẽ .
Một hôm không nhịn được tôi đã đánh cắp 1 viên phấn của bác Tạ Thúc Bình ngồi hí hoáy vẽ , Tôi đã vẽ những nét đầu tiên nguệch ngoạc trên nền đất đỏ của quả đồi - Vẽ một hồi nhìn hòn phấn vừa lấy cắp của bác Tạ Thúc Bình trên tay , bỗng tôi xấu hổ quá ! Bố mẹ đã dậy không được lấy bất kỳ cái gì của ai , tần ngần tiếc rẻ bức tranh vẽ trên nền đất đỏ , hối hận vì đã không nghe lời bố mẹ , vội đứng lên rón rén trở lại nhà bác Bình , trả lại viên phấn vào chỗ cũ , thở phào nhẹ nhõm , lòng sao lâng lâng nhẹ nhàng thế ,
Nhà bác Ngô Tất Tố trồng một khóm hồng , ra hoa đẹp lắm , mùi thơm ngát , thích quá , suốt ngày tôi đi vòng quanh cây hoa , ngắm nhìn , chỉ muốn hái một bông , nhưng nhớ lại chuyện viên phấn lấy của bác Bình , tôi lại đứng yên chỉ dám ghé mũi hít hà hương thơm của hoa , và cứ đi vòng quanh khóm hồng không sao về nhà nổi .
Thấy tôi cứ đi loanh quanh hít hà xun xoăn bên khóm hoa hồng không về được . Bỗng bác Tố bất thình lình xuất hiện ,Tôi sợ quá đứng im miệng lí nhí - Cháu chào bác ạ ,
Bác nhìn tôi hỏi :
Sao bác thấy cháu cứ vòng quanh cây hoa của bác lâu lắm rồi ?
Tôi líu ríu nói cây hoa của bác ra hoa đẹp và thơm quá , cháu thích lắm nhưng không dám hái chỉ dám ngắm và ngửi mùi thơm thôi ạ ,
Nghe tôi nói vậy bác nói ;
Thế để bác hái tặng cháu một bông hồng nhé . Nói rồi bác nhẹ nhàng ngắt một bông hoa hồng đỏ thắm cúi xuống đưa cho tôi và nói :
- Bác tặng cháu bông hồng này !
Vừa sợ vừa cảm động tôi ngước nhìn bác , bác cao lớn nghiêm nghị , tôi lúc nào cũng tò mò nhìn bác và sợ bác lắm , vậy mà bác lại cúi xuống trìu mến nhìn tôi và tặng tôi bông hoa hồng , Cầm bông hồng bác tặng trong tay , tôi líu ríu cám ơn bác rồi chạy một mạch về nhà .
Bác Ngô Tất Tố cũng làm tôi thắc mắc lắm . Khi đó tôi nghĩ bác đã là già lắm rồi. Bác có hai vợ , bà cả sống ở đầu quả đồi phía đường đất đỏ , bà hai sống ở cuối đồi phía cánh đồng , Cứ buổi chiều chập choạng , bác Tố chống gậy đi xuống nhà bà hai , có một con vịt lạch bạch theo sau , buổi sáng bác lại chống gậy lên nhà bà cả , con vịt lại lạch bạch theo về . Ngày nào cũng y như ngày ấy , chẳng hiểu bác luyện con vịt thế nào mà nó cứ theo bác không rời . Tôi cứ lấp ló đứng ở vườn nhà đợi bác sáng đi tối về qua cổng nhà tôi cùng con vịt , lòng lấy làm kỳ lạ lắm .
Ở trên đồi , tôi sợ bác Tố nhất, bác già rồi , lại uy nghiêm , không ồn ào vui vẻ như bố tôi và các bạn của bố . Đến như bố tôi vẫn phải gọi là cụ Tố , bác Tố . Chẳng ai dám cười nói kha kha , khơ khơ trước mặt bác như lúc các bạn của bố tôi Bác Hồng , bác Nguyễn huy Tưởng , bác Tô Hoài , bác Nguyền đình Thi , bác Văn Cao , bác Trần Dần , chú Phùng Cung , Phùng Quán ... uống rượu , cười nói với nhau cả . Vì thế tôi cũng sợ bác lắm , chỉ dám đứng từ xa nhìn bác thôi .
Thế rồi bỗng một hôm tôi thấy bố tôi cùng các bác buồn rầu , lo lắng ra mặt , đi ra đi vào thì thầm nói cụ Tố quyết không chịu ăn uống gì , kiểu này chết mất thôi . Mọi người bồn chồn lo lắng nhưng không ai làm được gì -
Rồi bác Tố mất vào năm 1954 . Việc bác mất là một bí ẩn đối với tôi - Suốt 12 ngày bác Tuyệt thực không ăn gì , bác quyết ra đi !!!
Mãi sau này tôi mới biết bác đã tuyệt thực đến chết để quyết tâm phản đối cải cách ruộng đất .
Sau này tôi đã tìm đọc các tác phẩm " Tắt đèn"
" việc làng" , " Lều chõng" , " Kinh dịch " ...Bác còn dịch nhiều sách nữa - Hóa ra bác là một học giả uyên thâm , một nhà báo nổi tiếng với 59 bút danh , với gần 1,500 bài báo
" Di sản báo chí ông viết để lại đã là những tư liệu phong phú , chi tiết , phản ánh toàn diện và trung thực xã hội Viêt Nam đầu thế kỷ 20 " (NXB Hội Nhà Văn Hà Nội 2004 ).
Bác thông hiểu kim cổ , tác phẩm của bác để lại , có những tác phẩm đến bây giờ người bình thường đọc cũng khó khăn và không hiểu nổi , cần phải có kiến thức cao , nghiên cứu nhiều mới hiểu được .
Bác Ngô Tất Tố được coi là nhà văn hàng đầu của trào lưu văn học hiện thực phê phán của Việt Nam trước năm 1945
Bác đã quyết ra đi ngày 20 tháng 4 năm 1954 tại quả đồi Cháy ,Yên thế , Bắc Giang
Bác được trao giải thưởng Hồ Chí Minh đợt 1
Để tưởng nhớ bác Bố tôi và bác Nguyễn Tuân đã đóng trong phim " TẮT ĐÈN " theo tác phẩm của bác do đạo diễn NSND Phạm Văn Khoa làm đạo diễn
Bông hoa hồng bác tặng tôi lần đầu tiên trong tuổi thơ của mình . Mầu hoa đỏ thắm , âm thầm mãnh liệt , mùi thơm như còn phảng phất đâu đây , khiến tôi mỗi lần nhìn thấy lại nhớ đến bác với tấm lòng vừa kính trọng , vừa ngưỡng vọng , kèm theo nỗi sợ hãi cao vợi , Cảm giác đúng như cầm bông hoa đẹp trong tay , mùi thơm phảng phất , cao xa , mong manh mà vô cùng mạnh mẽ như cuộc đời của bác khó lòng ai với tới mà bác đã gửi lại trong tâm hồn của tôi mãi mãi