Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

TS. Phạm Gia Minh
Thiết nghĩ mỗi quốc gia tùy vào khả năng kinh tế , khoa học – công nghệ và hoàn cảnh xã hội của mình đều phải thực hiện chính sách phòng chống Sars- Covi 2 nói riêng và đối phó với các loại khủng hoảng sinh học khác một cách phù hợp.
Do ngân sách của chúng ta hạn hẹp, dân số đông và cơ sở vật chất ngành y còn thiếu thốn nên mọi khoản chi chống dịch cần tính toán kỹ cả hiệu quả dịch tễ lẫn hiệu quả kinh tế - xã hội.
Cách làm vừa qua đã bộc lộ nhiều nhược điểm như sau :
Về phía Bộ Y tế và Ban chỉ đạo QG chống dịch :
-Chưa có tầm nhìn xa về các biến thể của Covid 19 để hoạch định sớm chiến lược tiêm vaccine toàn dân , đồng thời củng cố sức đề kháng và miễn dịch cộng đồng. Chiến lược “ be bờ , giãn cách “ trong giai đoạn đầu ( năm 2020 ) đã tỏ ra hiệu quả về mặt dịch tễ , tuy nhiên hậu quả kinh tế - xã hội vẫn rất nặng nề . Sang tháng 4/2021 khi biến thể Delta làm dấy lên làn sóng lây nhiễm thứ 4 thì chúng ta lúng túng, bị động và phần nào đã thất bại trên mấy phương diện – số người nhiễm mới vẫn tăng cao, số ca tử vong ở mức cao hơn trung bình của Thế giới. Kinh tế trì trệ nặng , xã hội bức xúc căng thẳng . Về Vaccin chúng ta đã bỏ lỡ thời gian vàng khoảng 6-8 tháng tính từ 9 /2020 tới 4/2021 để tiến hành tiêm chủng toàn dân .
Xem tiếp
Nguyễn Hải Hoành



Khoa học ngôn ngữ đến nước ta khá muộn. Trong các tác phẩm của Phạm Quỳnh, chúng tôi chưa thấy từ ngôn ngữ, chỉ thấy các từ quốc văn, quốc ngữ, quốc âm,… Nhưng ông viết rất nhiều về tiếng nói và chữ viết của các dân tộc Việt, Hán, Pháp, tỏ ra có hiểu biết sâu sắc về lĩnh vực ngôn ngữ, đích thực là nhà ngôn ngữ học đầu tiên của nước ta. Điều đó không có gì lạ: ông vốn là người vô cùng yêu quý và giỏi sử dụng tiếng mẹ đẻ, cũng như giỏi chữ Hán và tiếng Pháp, là người Việt Nam đầu tiên trong lịch sử diễn thuyết bằng tiếng Pháp trước Viện Hàn lâm Pháp Quốc, khi ông mới 30 tuổi.

Trước hết, Phạm Quỳnh nhận thức đúng vai trò vô cùng quan trọng của ngôn ngữ đối với dân tộc. Ông là tác giả câu nói bất hủ “Tiếng ta còn (thì) nước ta còn”, cho rằng tiếng nói gắn liền với vận mệnh dân tộc, tổ quốc. Nhận định đó dựa trên một sự thực lịch sử ông phát hiện: nhờ giữ được nguyên vẹn tiếng mẹ đẻ trong suốt hơn nghìn năm Bắc thuộc mà dân tộc ta không bị Hán hoá về ngôn ngữ như các bộ tộc Bách Việt ở miền Hoa Nam, và do đó không trở thành một dân tộc ít người của Trung Quốc. Ông viết: Người Tàu cai trị ta hơn ngàn năm; văn hoá Tàu, ta đổi theo; phong tục Tàu, ta bắt chước; duy tiếng ta, ta nói; ta không nói tiếng Tàu.

Xem tiếp
Lưu Trọng Văn
Anh Dong (98)
 

Đại hội đảng vừa thành công tốt đẹp thì Trần Văn Nam bí thư tỉnh uỷ Bình Dương, người được đại hội nhất trí cao bầu vào BCH Trung ương "theo đúng quy trình chặt chẽ" liền bị khởi tố.

Còn Đỗ Thanh Bình, bí thư tỉnh uỷ Kiên Giang, được đại hội nhất trí cao bầu vào BCH Trung ương cũng "theo đúng quy trình chặt chẽ", thì tềnh hênh ngay trên Tivi cho hàng chục triệu Dân coi: gà mắc tóc.

Bình như trên sân khấu hài quay qua, quay lại lục đống giấy tờ tìm con số người bị nhiễm dịch ở tỉnh Kiên Giang của mình để trả lời thủ tướng. Từ sau cánh gà bỗng vang lên tiếng nhắc "tuồng" làm thủ tướng phải thốt lên: “ai biết thì ra mặt mà nói đi!".

Dân cười mà rơi nước mắt.

Lãnh đạo ăn cướp tiền Dân như bí thư Nam, hoặc vô cảm, chả biết Dân khốn khó như bí thư Bình, thì chỉ chết Dân thôi.

Xem tiếp

Theo FB Lão Tạ


Tôi rất dè dặt khi nói về công việc ngăn dịch covid Tầu đang diễn ra. Bởi nó khó, không chỉ với riêng Việt Nam. Nhưng cầm lòng mãi không được, xin nêu một vài nguyên nhân, theo quan điểm của tôi, dẫn tới tình trạng có thể gọi thẳng ra là “hỗn loạn” trong điều hành chống dịch hiện nay.

Rõ ràng chính quyền bị áp lực khá lớn và không thể hiểu nổi, về thành tích chính trị trong việc ngăn chặn dịch covid Tầu. Chúng ta để tâm lo lắng quá nhiều vào việc giữ vị trí “ngôi đầu” trong bảng xếp hạng của thế giới. Điều đó đã khiến hàng loạt biện pháp đưa ra mang tính chính trị nhiều hơn là khoa học. Tôi không muốn nhắc lại những phát ngôn đầy tính tuyên truyền của hàng loạt quan chức cho đến tận mới đây. Nhưng nếu người phát ngôn, đôi khi chỉ là do lạc quan tếu, thì bộ máy chính quyền các cấp, bộ máy tuyên truyền lại căn cứ vào đó để định hướng dư luận. Thế là nhiều ý kiến của các nhà chuyên môn, dễ dàng bị quy chụp là phá hoại, là thế lực nọ thế lực kia, làm nản chí không biết bao nhiêu người tâm huyết.

Kinh nghiệm ngăn dịch “quý báu” của ba đợt trước, vẫn còn tác dụng với lần dịch này (chẳng hạn công thức 5K), nhưng vì áp dụng máy móc, bảo thủ, tự phụ…nên vô tình góp phần tạo ra sự phá sản. Khi đợt dịch thứ tư vừa bùng phát, một tờ báo lớn đặt tôi viết bài ngắn, nêu quan điểm về cách chống dịch, tôi đã thẳng thừng đề xuất phải nhanh chóng phủ vacxin, sống chung với covid, bởi vacxin chính là cách tạo ra lá “khiên” bảo vệ với mỗi cá nhân.

Xem tiếp
 

Vanvn- Trong tâm thức của Nguyên Ngọc văn hóa Tây Nguyên không chỉ có những giá trị đầy huyền thoại cần phải bảo tồn và phát triển mà còn có những biến đổi theo chiều hướng tiêu cực cần phải loại trừ nếu không muốn làm “gãy đổ” cả một nền văn hóa kỳ vĩ này. Song để làm được việc này trong xu thế biến đổi văn hóa hiện nay không phải là điều đơn giản mà cần có một lộ trình và một quyết tâm chính trị rất lớn của toàn xã hội mà trên hết là sự hiểu biết về giá trị văn hóa của những người làm nhiệm vụ quản lý văn hóa…

Nhà văn Nguyên Ngọc..>>>>>

1. Trong bút ký Các bạn tôi ở trên ấy của Nguyên Ngọc do Nhà xuất bản Trẻ ấn hành (2013), ông đã thành thật tự bạch: “Tôi bước chân lên Tây Nguyên lần đầu cách đây đúng 57 năm”. Và trên miền đất ấy ông đã có những người bạn. Nhưng đó không chỉ là những người bạn bình thường mà là những người “anh em ruột thịt” đã chia sẻ đắng cay, ngọt bùi với ông trong những ngày khó khăn, gian khổ của kháng chiến. Đây cũng là mảnh đất cho ông cảm hứng để viết nên hai tác phẩm văn học nổi tiếng về đất và người Tây Nguyên là Đất nước đứng lên và Rừng xà nu. Nhưng Nguyên Ngọc gắn bó với Tây Nguyên không chỉ là gắn bó với con người Tây Nguyên mà ông còn gắn bó với cả một vùng văn hóa đầy huyền thoại và kỳ bí của Tây Nguyên với cái nhìn không chỉ của nhà văn – chiến sĩ mà còn là cái nhìn của một nhà văn hóa thực thụ.

Xem tiếp

• Trung Quốc đã nổi giận về bức tranh châm biếm trên tờ báo Jyllands-Posten của Đan Mạch khi vẽ lá cờ 5 ngôi sao của Trung cộng thành các mô hình virus corona độc hại và yêu cầu Đan Mạch phải xin lỗi vì đã xúc phạm người dân Trung Hoa.
Tuy nhiên, trước cuộc họp của đảng nghị viện Dân chủ Xã hội vào cuối ngày hôm qua, bà Mette Frederiksen, thủ tướng Đan Mạch, đã bình luận ngắn gọn:
“Tôi không có gì khác để nói về điều đó ngoài việc khẳng định chúng tôi có một truyền thống rất, rất mạnh mẽ ở Đan Mạch, không chỉ cho quyền tự do ngôn luận, mà còn vì sự tự do của các bản vẽ châm biếm, và điều đó cũng sẽ được tiếp tục trong tương lai. Đây là một điểm mạnh vốn được biết đến của Đan Mạch, và chúng tôi sẽ không thay đổi điều đó”.
Chẳng những không xin lỗi theo lời yêu cầu của Trung Quốc mà bà thủ tướng Đan Mạch còn nhấn mạnh: “Tôi chỉ muốn nói từ Đan Mạch và phía chính phủ Đan Mạch, tất cả những gì chúng tôi phải nói là chúng tôi có quyền tự do ngôn luận ở Đan Mạch, kể cả vẽ!”
Xem tiếp

Nguyễn Đức Tùng

 

Căn nhà im lặng và thế giới thì an bình.

 

Mở đầu chương trình môn văn năm nay, cô giáo của con yêu cầu mỗi học sinh tự chọn lấy một bài thơ mà mình thích, học thuộc lòng, rồi đứng đọc trước cả lớp. Điều kiện là bài thơ ấy đã in trong sách, bất cứ sách nào, nhưng không phải trên báo chí hoặc các truyền thông xã hội. Vào lứa tuổi của con, có lẽ điều ấy để đảm bảo tiêu chí giáo dục. Con đã hỏi ý kiến của ta về chuyện này. Ta lấy làm vui sướng, không, ta cảm thấy may mắn. Chúng ta thường làm việc với nhau về toán, đôi khi căng thẳng, nhưng những môn học khác, chúng ta không có dịp. Ta giới thiệu với con bài thơ “The house was quiet and the world was calm” của Wallace Stevens, một trong những nhà thơ lừng lẫy của Hoa kỳ.

CĂN NHÀ IM LẶNG VÀ THẾ GIỚI THÌ AN BÌNH

Căn nhà im lặng và thế giới thì an bình

Người đọc trở thành cuốn sách; và đêm hè

Giống như hiện hữu có ý thức của cuốn sách

Căn nhà thì im lặng và thế giới an bình

Những chữ được đọc lên như không phải từ cuốn sách

Ngoại trừ cách người đọc nghiêng người xuống trang giấy

Nghiêng xuống nữa, nghiêng mãi miết, cho đến khi

Trở thành một học giả về cuốn sách ấy, cho đến khi

Đêm mùa hè tựa như sự toàn hảo của ý tưởng

Căn nhà thì yên tĩnh bởi vì nó phải thế

Sự im lặng làm thành một phần của ý nghĩa một phần của tâm trí

Xem tiếp
Hoàng Quốc Hải
 

‘’Chém tướng giặc đuổi quân về ải Bắc’’Trần Thái Tông.png


Đại Việt sử ký toàn thư cho biết, tháng 8 năm Đinh tỵ ( 1257 ) sứ Mông Cổ vào Thăng Long đòi gặp vua Trần Thái tông.

Bất chấp các lễ nghi giao tiếp mà triều đình đã soạn sửa đón sứ, và cũng là nơi hai bên hội kiến tại điện Diên Khánh. Nhưng viên chánh sứ nằng nặc đòi cho cả đoàn gần hai chục đứa mặt mũi, y phục gớm ghiếc như một lũ ngựa hoang vào điện Thiên An. Quân cấm vệ ngăn lại, chỉ cho 3 tên qua Ngọ môn.

Lại chỉ một viên chánh sứ được phép vào trong điện Thiên An. Hắn đi sồng sộc như một con ngựa sổng chuồng. Lính cận vệ đem ghế tới sát chân, y không thèm ngồi. Nom y tựa một thân cây chết đứng giữa nơi triều hội đông đúc các quan văn võ. Giọng oang oang, huơ chân múa tay, y nói:

- Ta phụng mệnh Thiên tử Đai Hãn, đến tuyên cáo cho vua tôi nước An Nam biết, các ngươi phải sửa soạn tiếp đón đại quân Thiên triều đi qua nước ngươi, để vào đánh nhà Nam Tống vẫn chưa chịu đầu hàng, và dâng nốt phần đất còn lại. Trước đây, Thiên triều đã mượn đường qua đánh Champa, các ngươi viện mọi lý lẽ để khước từ. Việc ấy, Thiên tử đã cho qua; nay thì núi sông liền một dải, quân Thiên triều đi một mạch từ Đại Lý về Thăng Long, rồi thẳng đường sang tận Ung, Liêm nhà Tống. Vậy là thuận cả cho Thiên triều và nước các người. Thế là ta đem thời cơ đến cho vua tôi nước Nam lập công với Thiên tử. Bình xong Trung nguyên, công của vua tôi các người lớn lắm.

 
Xem tiếp

 

 
NHÀ VĂN NGUYỄN QUỐC TRUNG!

Đại tá nhà văn Nguyễn Quốc Trung, sinh 1956 tại xã Sơn Ninh, huyện Hương sơn,


  tỉnh Hà Tĩnh đã từ trần hồi 13 g50 phút ngày 10/9/2021 tại Quân y viện 175 do nhiễm Covid 19 . Bệnh viện sẽ tổ chức hỏa thiêu và traotro cốt cho đại diện Tạp căn nghệ Quân đội tại Tp.HCM.

 
 NHÀ VĂN LÊ THÀNH CHƠN VỪA RA ĐI...

Nhà văn Trầm Hương vừa cho tôi biết, nhà văn Lê Thành Chơn, sinh năm 1938 xã Tân Mỹ, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang, là một cựu Thiếu tá quân đội và là một doanh nhân, đã trút hơi thở cuối vào lúc 1 giờ chiều nay, ngày 10 tháng 9 năm 2021. Nhà văn mất vì tuổi cao và bệnh.

Lê Thành Chơn được biết nhiều nhất với tư cách là một sĩ quan dẫn đường của Không quân Nhân dân Việt Nam và với tư cách nhà văn, ông viết nhiều, viết khỏe với nhiều quyển tiểu thuyết nhiều tập về đề tài không quân Việt Nam.

Xin vĩnh biệt Lê Thành Chơn, một nhà văn với sở trường viết về người lính không quân và là một người lúc còn làm giám đốc một đơn vị kinh tế của thành phố, với lòng nhân và tính cách hào hiệp đã tạo điều kiện và giúp không ít bè bạn về kinh tế, trong đó có những đồng nghiệp nhà văn…

Trang trannhuong.com xin chia buồn tới hai nhà văn cầu cho anh linh Nguyễn Quốc Trung và Lê Chơn thanh thản về Trời

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)