Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Gã Khờ

 

CỤM TỪ NGHẸN NGÀO

Tôi đã từng uất nghẹn khi bắt gặp trong văn kiện, trong sách giáo khoa, thậm chí trong khẩu hiệu, cụm từ: “giáo dục lòng căm thù”.

Nghe qua, tưởng như đó là một mệnh lệnh mang tính “cách mạng”, như một thứ ngọn lửa để khích lệ chiến đấu. Nhưng càng nghiền ngẫm, càng thấy đau: căm thù vốn là phi giáo dục. Giáo dục là gieo hạt, là nuôi dưỡng, là khai mở nhân tính. Lòng căm thù chỉ làm chai sạn tâm hồn, làm con người thu hẹp vào hố sâu chia rẽ.

Đất nước ta từng trải qua hàng ngàn năm chống ngoại xâm. Nhưng chưa bao giờ tổ tiên dạy con cháu “căm thù”. Nguyễn Trãi trong Bình Ngô đại cáo từng viết:

“Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,

Lấy chí nhân để thay cường bạo.”

Xem tiếp

 

 Có thể là đồ họa về văn bản
 
Ngày 12-12-2025 trang mạng tư nhân trannhuong.com đã tròn 19 tuổi.

Vào hồi 12 giờ ngày 12-12-2006 tại 9, Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội (Khi ấy tôi đang công tác tại cơ quan Hội Nhà văn Việt Nam), chủ trang Trần Nhương đã bấm enter để trang trannhuong.com hòa vào thế giới mạng toàn cầu.

Ngày ấy các trang web cá nhân rất hiếm hoi, hầu như trong giới văn nhân cũng rất ít. Về sau cũng khá đông đảo các nhà văn có trang riêng. Qua nhiều năm thì bây giờ cũng rất ít trang còn hoạt động.

Qua 19 năm kì cạch nuôi trang web của mình cũng lắm vui buồn, cũng nhiều lần bị đánh sập. Ơn giời đến nay vẫn có một trang trannhuong.com trong thế giới mạng, được bà con khắp các quốc gia truy cập. Có hàng vạn trang tin, thơ văn lưu giữ. Trang trannhuong.com xếp hạng thứ 5 triệu trên tổng số hơn 2 tỷ trang web (Không tính FB)

Một ông già 80, bỏ tiền lương hưu qua 19 năm chăm lo trang mạng cho bà con đọc miễn phí cũng là sự gắng gỏi đáng tự hào của tôi. Đóng góp cho xã hội, cho dân trí được chút nào là do bạn đọc ghi nhận.

Nhân dịp này, tôi xin chân thành biết ơn bạn bầu đồng nghiệp đã góp bài, góp ý kiến cho trang web, cám ơn bạn đọc toàn cầu đã ghé thăm.

Nhân sắp sang năm 2026, tôi xin kính chúc bạn bầu và bạn đọc sức khỏe, bình an trong cuộc sống.

Chủ trang trannhuong.com

Nhà thơ - họa sĩ Trần Nhương

Xem tiếp

Châu La Việt


Nhà biên kịch Phạm Lăng Quang

 (bên phải) dự khai mạc TL tranh của Trần Nhương >>>
 

Những năm 1970 chiến tranh đã hết sức ác liệt, từ những cung đường tả tơi vì bom đạn, gần hai trăm người lính vận tải quân sự vốn là những pháo thủ áo quần còn khét lẹt khói bom, những lái xe vận tải quân sự mắt thâm quầng vì những đêm không ngủ đưa hàng lên phía trước, những chiến sĩ công binh, thanh niên xung phong trên những tuyến đường dày đặc bom đạn, những chiến sĩ giao liên, cứu thương, kho vận nơi những cánh rừng xa xôi hẻo lánh sơn cùng thủy tận của đất nước... được đưa về tập huấn văn nghệ, xây dựng những chương trình biểu diễn mới trong các đội tuyên văn của các binh trạm, trong đó có Binh trạm 13 của chúng tôi, để rồi một thời gian ngắn sau sẽ trở lại phục vụ ở mặt trận.

Được về Hà nội (nói đúng hơn là về Thường Tín, lúc ấy còn thuộc tỉnh Hà Tây), ai cũng thích. Nhưng để tập huấn trở thành những "nghệ sĩ", dù chỉ là bán chuyên nghiệp, đàn hay múa giỏi làm rung động lòng người... thì chúng tôi đều hiểu là thật chẳng dễ dàng gì. Cho nên cũng nhiều anh hãi, cứ nằng nặc một, hai đòi trở lại đơn vị chiến đấu...

Xem tiếp
Vương Trọng
 

Về ngôn ngữ, xứ Nghệ có đặc điểm khá đặc biệt so với các vùng khác của nước ta. Ở các vùng khác, chỉ dân tộc thiểu số mới có ngôn ngữ riêng, còn ở xứ Nghệ, dẫu là dân tộc Kinh nhưng ngoài tiếng phổ thông vẫn có tiếng nói riêng trong giao tiếp hàng ngày. Thứ tiếng này phong phú đến nỗi có thể dịch thơ ca tiếng phổ thông như một ví dụ quen thuộc: Đâu núi, đâu non, đâu chẳng thấy/ Đâu sông, đâu biển, thấy đâu nào thành: Mô rú, mô ri, mô nỏ chộ/ Mô rào, mô bể, chộ mô mồ!

Tiếng địa phương xứ Nghệ, theo tôi, có hai loại. Loại một chiếm phần lớn, đó là những từ chỉ sử dụng ở xứ Nghệ, mà không hoặc rất ít sử dụng ở các địa phương khác, cũng như không có trong tiếng phổ thông. Loại hai là những từ trước kia tiếng phổ thông đã từng sử dụng, nhưng hiện nay không sử dụng nữa, mà chỉ còn tồn tại ở xứ Nghệ. Loại từ Nghệ này có thể gọi là từ cổ của tiếng Việt.

 
Xem tiếp

Hạnh Đỗ

Nhà văn Bảo Ninh: 'Sợ và né thì không viết được'

TP - Một nhà văn từng nói: “Muốn thưởng thức âm nhạc, phải học, học từ a b c của nhạc. Văn học có cái tai họa, nó được diễn đạt bằng ngôn ngữ thông thường, lời ăn tiếng nói hằng ngày của mọi người. Nên ai cũng tưởng cứ đọc là hiểu. Để đọc văn học cũng phải học cái xôn-phe (xướng âm) của nó, như phải học để biết nghe và hiểu nhạc”.

Phán xét dựa trên việc… không đọc

Trong những tranh luận xoay quanh Nỗi buồn chiến tranh thời gian qua, một hiện tượng lặp lại với tần suất dày đặc là kiểu phát biểu mở đầu bằng câu: “Tôi chưa đọc tác phẩm, nhưng…”. Nửa câu đầu thừa nhận sự thiếu trải nghiệm trực tiếp, nửa câu sau lại đưa ra những kết luận chắc nịch, không cho phép người khác hoài nghi. Đây có thể coi như một dạng hành vi phổ biến trong đời sống mạng xã hội: từ chối hiểu trước khi phán xét.

Xem tiếp
  Lê Thọ Bình
 Có thể là hình vẽ ngẫu hứng về văn bản cho biết 'LẬT SỬ! บ PHẢN ĐỐI! T'
Trong các cuộc tranh luận gần đây về lịch sử, chiến tranh hay các nhân vật gây tranh cãi, có một hiện tượng nổi bật: một vài tướng lĩnh về hưu, như Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn chẳng hạn, thường quy kết những ý kiến khác mình là “lật sử”, “phản động”, “diễn biến hoà bình”. Nhưng điều đáng lo hơn lại nằm ở chỗ khác: một bộ phận người trẻ, thậm chí nhà báo trẻ có học hành đàng hoàng, không chỉ hưởng ứng theo mà còn cực đoan hơn cả “thần tượng” của mình. Họ phản ứng như thể chỉ có họ mới biết yêu nước, còn ai đặt câu hỏi khác biệt đều là nguy cơ.
 
 Tại sao có hiện tượng quy kết này?
Với một số tướng lĩnh từng trải qua chiến tranh, lịch sử không chỉ là trang sách mà là ký ức xương máu. Khi thấy ai đó phân tích lại một sự kiện hoặc đặt lại một vấn đề, họ dễ nhìn đó như hành vi “đụng chạm” đến thiêng liêng. Chính tâm lý “bảo vệ bằng mọi giá” khiến họ có khuynh hướng dùng từ nặng nề, đôi khi vượt ra ngoài phạm vi học thuật.
Cách phản ứng này tuy có thể hiểu được về mặt tâm lý, nhưng lại không phù hợp với tinh thần đối thoại khoa học, nơi mọi quan điểm cần được kiểm chứng bằng chứng cứ, không phải bằng danh vị hay cảm xúc.
Xem tiếp

 

 
Nhà thơ, Nhiếp ảnh gia Vũ Thành Chung sinh năm 1947, Tiến sỹ Luật, tốt nghiệp tại Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội, Matxcơva, LB Nga

- Quê: Xã Lập Lễ huyện Thủy Nguyên thành phố Hải Phòng, nay là phường Nam Triệu thành phố Hải Phòng

- Thường trú tại 19 phố Đông Tác, Kim Liên, Đống Đa, nay là phường Kim Liên thành phố Hà Nội. Ông đã tạ thế hồi 18 giờ 20 ngày 2-12-2025, hưởng thọ 79 tuổi.

 

- Được tặng thưởng: Huân chương Kháng chiến hạng 3

- Nguyên Cán bộ Trung ương Đoàn

- Vào hội Nhà văn: 06/01/2006

- Đã xuất bản 9 tập thơ, trường ca và 2 tập ảnh

Xem tiếp
Lê Thọ Bình
 Tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp Phan Châu Trinh - Thế giới Văn học
 




Năm nay là năm kỷ niệm 100 năm ngày mất chí sĩ Phan Châu Trinh, chúng ta nhìn lại một nhân vật mà càng lùi xa thời gian, tầm vóc tư tưởng của ông càng trở nên… hiện đại một cách lạ lùng.

Ở đầu thế kỷ XX, khi đất nước chìm trong bóng tối thực dân và mô hình phong kiến đã mục rã, Phan Châu Trinh không chọn con đường bạo động, cũng không tin vào sự can thiệp từ bên ngoài.

Ông chủ trương thay đổi tận gốc bằng một triết lý giản dị mà táo bạo: khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Nghĩa là muốn đổi thay vận nước, phải bắt đầu từ con người, từ nhận thức, phẩm giá, tinh thần tự lực, rồi mới đến đời sống kinh tế – xã hội.

Điều kỳ lạ là tư tưởng ấy không hề cũ đi sau một thế kỷ. Ngược lại, nó soi chiếu chính xác những thách thức của Việt Nam trong hành trình phát triển hôm nay. Trong thời đại mà trí thức, đổi mới sáng tạo và cạnh tranh toàn cầu quyết định sức mạnh quốc gia, Phan Châu Trinh dường như đang nói với thế hệ hiện tại rằng: không một quốc gia nào có thể cất cánh nếu người dân không được khai mở tri thức, không có thói quen tư duy độc lập và không được trao cơ hội thực sự để phát triển năng lực của mình.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)