Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 

 
 
 
 
Nguyễn Quang Lập
Thanh Niên

Ngày lễ mồng 2 tháng 9 mình ra phố lo mấy việc lặt vặt, vừa về chưa kịp cởi áo đã nghe anh gọi điện thoại, nói mày ra khách sạn Mường Thanh uống với anh ly bia, chưa kịp chối anh đã cúp máy, coi như mình phải ra ngồi với anh là chuyện đương nhiên. Đang tính xem nếu anh gọi lại thì bịa chuyện chối khéo như thế nào thì anh lại gọi, nói mau lên em, lại cúp máy tắp lự.

Thực ra mình với anh chỉ là đồng hương, chỉ quen nhau sơ sơ, rất ít khi gặp nhau. Gọi là bạn văn cũng chả phải, anh viết văn trước mình khá lâu, chỉ viết chừng dăm truyện ngắn rồi bỏ đi làm báo, toàn ghi chép với bút ký dài ngoằng, ca ngợi hết lượt bộ này ngành kia từ Nam ra Bắc. Anh giàu có lên bắt đầu từ đó.


Xem tiếp



Đây là một mẩu đối thoại ngắn với Đức Đạt Lai Lạt Ma, nhà thần học người Brazil Leonardo Boff kể lại:
Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về " Tôn giáo và Tự Do" có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi cùng tham dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi Ngài vừa tinh nghịch vừa tò mò:
- Thưa ngài, tôn giáo nào tốt nhất?
Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…
- Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.
Ngài trả lời:
- Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa anh đến gần Đấng tối cao nhất. Là tôn giáo biến anh thành con người tốt hơn.
Để giấu sự bối rối của tôi trước 1 câu trả lời đầy khôn ngoan như thế, tôi hỏi:
Xem tiếp
Mai Bá Ân
 
 

Thi sĩ Bùi Giáng>>>

 

Hiểu Bùi Giáng đã khó, hiểu thơ Bùi Giáng lại càng quá khó. Ông cứ “ngày tháng ngao du” giữa cuộc đời bụi bặm, bước chân nhảy múa xôn xao, la hét huyên thuyên trên đường phố Sài Gòn. Rồi ông lại hàng giờ ngồi lặng như thiền dưới một tàn cây để thẫn thờ đếm những chiếc lá rơi tịch lặng. Có khi rong chơi suốt thời gian dài như kẻ không nhà. Có lúc lại đóng cửa nằm nhà hoặc đu đưa trên chiếc võng dưới tàn cây trong vườn suốt hàng tháng trời tịnh khẩu. Lúc như Bồ tát, lúc giống ăn mày; lúc tỉnh lúc điên, lúc đi lúc ở… Một thân phiêu bồng, một hồn cố quận, không biết nơi đâu là chỗ dừng chân…

 
Xem tiếp
 
 
Tưởng nhớ nhà giáo Phạm Toàn nhân một năm thầy rời xa cõi tạm
 
Mai An Nguyễn Anh Tuấn
 
Tôi thường gọi ông là “thầy” dù không được học ông một giờ nào, bởi tôi được ảnh hưởng khá nhiều về kiến thức và cách suy nghĩ về Giáo dục của ông. Tôi gọi ông là “thầy”, cũng là gọi thay cho cả con gái tôi – đứa con gái yêu văn mà tôi từng hứa hẹn đưa tới thăm ông, nhưng giờ vĩnh viễn đã không thể thực hiện được lời hứa đó… Và tôi còn mắc nợ con gái mình lâu nay một điều, liên quan đến người thầy đáng kính vừa qua đời…
Món nợ đó là: mấy năm trước, khi con tôi vào phổ thông cơ sở, bảo tôi phụ đạo cho môn ngữ văn, song tôi cứ lần khân. Bận thì đã đành, song chủ yếu là tôi thấy kinh sợ lối dạy và học văn ở phổ thông hiện tại quá chừng (mà chúng cũng là sản phẩm, là kết quả, là sự kế thừa từ mấy thập kỷ trước, khi tôi còn là một giáo viên văn cấp III!). Tôi viện cớ này nọ để cho cô em gái từng là giáo viên văn cấp II hướng dẫn nó, và cắn răng chịu đựng việc con gái đi học thêm môn văn cùng các môn học thêm khác ngoài giờ học chính thống, theo yêu cầu của nhà trường. Tôi đã tìm mua ở hiệu sách bộ sách Văn Cánh Buồm từ lớp 1 tới lớp 9 do thầy Phạm Toàn chủ biên để nó tham khảo. Nhưng với việc học nặng nề ở trường, thời gian chúi mũi vào học thêm nếm, lại với một bộ SGK “ngoài lề” như Văn cánh Buồm, con gái tôi chẳng còn hơi sức đâu để có thể thẩm thấu nổi những giá trị của bộ sách ấy… Trong khi đó, theo tôi, chỉ với một cuốn Công nghệ dạy văn và bộ sách Văn Cánh Buồm ở phổ thông, thầy Phạm Toàn đã mặc nhiên đứng vào hàng ngũ những người thầy dạy văn lớn nhất của nhiều thế hệ – kể từ năm Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đầu tiên cho tới nay…
 
* Chân dung anh Phạm Toàn, kí họa của Trần Nhương 
Xem tiếp
 
Trần Đình Sử
 
Từ nhỏ tôi đã thích thơ Tố Hữu. Thơ ông dễ thuộc, dễ nhớ và khêu gợi lòng người. Các bài như Đi đi em, Lão đầy tớ, Vú em, Tiếng hát sông Hương, Dậy lên thanh niên cứ vương vấn trong đầu. Các tập thơ sau của ông nhiều bài khiến tôi yêu thích. Từ yêu thích, rồi thuộc, rồi nghiên cứu, rồi từ nghiên cứu mà quen biết nhà thơ. Tôi đã có nhiều lần trò chuyện với Tố Hữu, đã mời anh vào nói chuyện với sinh viên khoa Ngữ văn. Nhiều lần nghe nhà thơ tâm sự. Tiếp cận với anh mới thấy tư tưởng anh có những điểm thay đổi nhiều, suy nghĩ nhiều. Mà theo thời gian tôi cũng nhìn rõ hơn những giới hạn rất lớn của thơ anh. Nó trả lời cho câu hỏi vì sao trong Kháng chiến thơ anh được yêu mến phổ biến, mà sau chiến tranh thơ anh có vẻ đang chìm vào quên lãng. Phải chăng đã đến lúc nguyên lí thơ tuyên truyền chỉ nhất thời, còn thơ biểu hiện cá tính thì vĩnh cữu được ứng nghiệm?

Xem tiếp

Nguyễn Hiền Lương

(Nhà văn)

Tiểu thuyết Cánh cung đỏ của nhà văn Hà Lâm Kỳ đã được Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam- Hội VHNT các DTTSVN, in trong Đề án Bảo tồn, phát huy giá trị VHNT các DTTS VN, do NXB Hội NV, xuất bản tháng 12 năm 2018, dài 632 trang in khổ 14,5 x 20,5, gồm 2 phần: phần Cách mạng: 381 trang, phần Kháng chiến: 241 trang.
Tác phẩm "Cánh cung đỏ" cũng được NXB QĐND xuất bản năm 2019, phần Cách mạng chia làm 2 quyển, quyển 1: 202 trang, quyển 2: 150 trang , quyển 3 là toàn bộ phần kháng chiến: 223 trang.
Bối cảnh: Cách mạng và kháng chiến trong giai đoạn 1942 đến 1952 khu vực tỉnh Yên Bái.
Bố cục: Tiểu thuyết chia làm 2 phần, tương ứng với 2 giai đoạn lịch sử: Cánh mạng tháng Tám và Kháng chiến chống Pháp. Mỗi phần được chia thành các mục, tổng số có 17 mục (phần Cách mạng có 9 mục, phần Kháng chiến có 8 mục, mỗi mục tương đương với chương), ngoài ra còn có mục "Thay cho lời kết" và "Chương không số". Mỗi mục có một hay vài sự kiện được kết cấu theo trục thời gian tuyến tính, sự kiện trước nảy sinh ra sự kiện sau. Tuy nhiên có một vài trường đoạn quá khứ được thể hiện qua hồi tưởng hay lời kể của nhân vật nên có kết cấu đan xen hiện tại - quá khứ - hiện tại.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)