Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 

Phú Vân phỏng vấn
 
"Tôi chỉ là một người làm nghề chuyên môn của mìnhCao Xuân Hạo (Translator of Đèn Không Hắt Bóng)

để phục vụ nhân dân, phục vụ dân tộc"

 

 

Lời dẫn:

Mười chín năm trước, từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 11 năm 2001, đã có một bàn tròn từng thảo luận xung quanh vấn đề con người Trí thức và đất nước Việt Nam, mang tên "Diễn đàn Liên mạng Trí Thức Việt Nam" (Diễn đàn LMTTVN) do các nhà báo Phạm Hoàng và Đỗ Quyên cùng bạn hữu khắp nơi thực hiện.

Giữa các sinh hoạt báo chí, truyền thông về văn nghệ-văn hóa của người Việt khắp trong nước và ngoài nước với nhiều thập niên qua, Diễn đàn LMTTVN đã được dư luận văn hữu xem như là hình thức đầu tiên độc lập, công khai, đại chúng và trực tiếp của văn nghệ sĩ, trí thức VN trong-ngoài hình chữ S cùng gặp nhau “trên trời” bên một số vấn đề rộng lớn sát mặt đất của văn chương, văn hóa nước nhà.

Dưới tiêu đề Trí thức - Văn nghệ sĩ và Thời cuộc Việt Nam, có tới non trăm Tham dự viên đến từ hầu hết thành phần người Việt toàn cầu đã "bàn phím chiến" trong 7 tháng liên tục với tinh thần và thái độ rất "trí thức Việt Nam" theo nghĩa bình thường nhất của các từ này, qua 4 đề tài trải rộng trên cả ngàn bài tham luận, trao đổi, góp ý hiện còn lưu tại địa chỉ Yahoo Groups

Xem tiếp



Nguyễn Thái Nguyên

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời



Chuyện đập Tam Hiệp thì cả ở Trung Quốc (TQ) và thế giới đã bàn tán nhiều năm rồi. Kẻ bảo không nên làm mà tiêu biểu nhất là chuyên gia thủy lợi Hoàng Vạn Lý, người mà nếu ở vào triều đại vua chúa có thể xếp vào hàng “Gián nghị Đại phu”. Ông không những can chính phủ TQ không nên làm mà còn liệt kê ra 12 điều gọi là hậu quả nếu làm. Dân mạng bảo đúng 11 điều rồi, còn lại điều 12 là chưa xẩy ra: Thượng nguồn lũ lụt nghiêm trọng, đập Tam Hiệp sẽ nổ tung! Ông này chỉ tha thiết xin được gặp Tổng Bí thư hay Thủ tướng 30 phút để trình bày lý do không thể làm con đập này mà không được. Người nhà của ông nói lúc lâm chung, ông không nói gì khác ngoài lẩm bẩm câu không thể làm đập Tam Hiệp!

Ngược lại, rất đông các chuyên gia và lãnh đạo thì quyết tâm làm vì nó mang “tầm vóc mới của TQ”, khẳng định làm được và an toàn. Phái này còn có người nói tướng lên con đập này sẽ trường tồn 10 ngàn năm. (Sau này, báo chí rút xuống 1 ngàn năm, rồi rút xuống tiếp 100 năm và cách đây mấy hôm thấy có ý kiến nêu trên các phương tiện truyền thông TQ là thiết kế và thi công “có vấn đề”!).

Khổ thân cho dân Hà Bắc, nhất là dân Vũ Hán. Cúm tàu phải chạy loạn cũng từ Vũ Hán. Nay lũ lụt, động đất, rồi nguy cơ vỡ đập đã đẩy hàng vạn dân Hà Bắc phải tháo chạy khắp nơi, trở thành những kẻ lang thang không nhà, không quê ngay trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình. Vỡ hay không vỡ thì chưa ai khẳng định được. Nhưng dư luận trên mạng (tuy đã khống chế tối đa) cũng không kém gì mưa lũ thượng nguồn của hơn 200 con sông phía nam Trung Quốc đã gây ra nỗi hoảng loạn của hàng trăm triệu dân, nhưng truyền thông chính thống thì đưa tin như không có vấn đề gì nghiêm trọng (truyền thông Việt Nam cũng không đưa hơn), mà đưa tin về biểu tình ở Mỹ là đậm nét hơn cả. Chỉ có Trung Nam Hải là “bình chân như vại”, vẫn tăng cường lực lượng quân sự lên biên giới Tây Bắc để đánh nhau với Ấn Độ; vẫn tập trận lớn ở Biển Đông; vẫn triển khai quyết liệt “Luật an ninh quốc gia Hong Kong”; vẫn hò hét đánh nhau với Mỹ, với Nhật ở trên biển

Xem tiếp
Nhà văn Nguyên Ngọc

Cần vận động khôi phục, xây dựng các tủ sách gia đình, chống lại kiểu văn hóa trọc phú, nhà giàu nào cũng có một tủ rượu rất sang mà tuyệt đối không có tủ sách, đem khoe với mọi người bao giờ cũng là khoe tủ rượu chứ không hề khoe tủ sách...

Được coi là có văn hóa mà không quan tâm đến sách thì...có vấn đề!

- Hội thảo “Người Việt có mê đọc sách?” được tổ chức trong khuôn khổ Hội sách ở Thành phố Hồ Chí Minh vừa qua, như tôi được biết, không có tham vọng “đào xới một cách rốt ráo những vấn đê cốt tử” của văn hóa đọc. Làm thế nào mà đào xới được đến căn bản chỉ trong một hội thảo nhỏ?.

Chúng tôi chỉ muốn đánh động sự quan tâm của xã hội, như là một bước, tiếp tục những bước trước, góp phần khôi phục và phát triển văn hóa đọc. Đây là một công việc tất phải rất lâu dài và liên quan đến những lĩnh vực chắc chắn là rộng lớn, phức tạp hơn rất nhiều, như đạo đức xã hội, tình hình giáo dục, chuyển đổi kinh tế v.v...

Cũng không nên quá ráo riết trong định nghĩa khái niệm văn hóa đọc. Quả thật hiện nay, so với một số thời kỳ trước đây, dân ta đọc sách ít hơn, đặc biệt là trong những giới lẽ ra phải là những người yêu sách, ham đọc và biết cách đọc sách hơn cả.

Trong xã hội nào cũng vậy thôi, không phải mọi người đều yêu sách, say mê đọc sách, nhưng nếu trong một số giới nào đó được coi là thuộc bộ phận “có văn hóa” lại quá ít quan tâm đến sách thì quả là có vấn đề. Chẳng hạn ngày trước sinh viên Sài Gòn ra đường cầm trên tay một tờ Bách Khoa hay Văn, một cuốn sách của nhà xuất bản Lá Bối…, sinh viên Hà Nội cầm trên tay một cuốn sách của Lev Tolstoi, Ostrovski … được coi là người có văn hóa, thì ngày nay ta thường chỉ thấy họ cầm tờ báo Công An hay An ninh Thế giới…

Tôi được biết, có những người lãnh đạo ở cấp rất cao, sau giờ làm việc ban ngày, tối chỉ tập trung đánh tu lơ khơ suốt đêm, chẳng bao giờ biết cầm đến một cuốn sách (vậy mà nếu có dịp đến một cuộc họp nào đó của giới văn học thì sẵn sàng lập tức lên lớp dạy nhà văn phải viết như thế nào!) … Những điều như thế không thể coi là bình thường nữa rồi.

Xem tiếp


Hồi ký Nguyên Ngọcwww.honviet.com. HV114 - Nhà văn NGUYỄN TRỌNG OÁNH - “Đất trắng ...

 

Trong văn học, cũng như trong đời sống, có những con người lầm lũi, suốt đời không một lần chói sáng, chẳng được “Thà một phút huy hoàng…”. Họ lặng lẽ đi qua cuộc sống, lẩn khuất đâu đó trong đám đông vô danh, đầu chẳng nhô cao hơn chung quanh dầu chỉ đôi phần, không một lần to tiếng…, và khi đã đi hết con đường của họ trên cõi dương này thì sẽ mãi mãi chìm đi trong lãng quên. Tài năng của họ, nếu họ có ít nhiều tài năng nào đó, chủ yếu được làm bằng sự cặm cụi, kiên trì, dũng cảm một mình, anh hùng một mình, không ai biết, chẳng cần, chẳng để ai biết.
Ấy thế mà đôi khi chính những con người như vậy lại là người bắt đầu, người tạo nên một thay đổi nào đó, về sau sẽ trở nên rất đáng kể trong văn học, thậm chí cả trong tinh thần xã hội. Bắt đầu một cách lặng lẽ, lầm lũi, và khi cái “mới” đã thật sự trở thành mới, ồn ào, vang dội thì không còn ai nhớ đến kẻ đã bắt đầu ấy nữa. Chính kẻ ấy dường như đã bị đẩy lùi, bị gạt ra bên lề của cuộc đi tới rộn ràng.
Thời Văn nghệ Quân đội tôi có một người bạn thân và chung thủy, vâng, chung thủy, nói thế không sai đâu: Nguyễn Trọng Oánh. Oánh là kiểu người như vậy: một người bắt đầu lầm lũi, âm thầm, “vô danh”.
Ngay cái kiểu chúng tôi quen rồi thân với nhau đã khá là “Nguyễn Trọng Oánh”: không ồn ào, vồ vập, đến với nhau rất chậm, nhưng rồi qua năm tháng, hơn nửa thế kỷ rồi đấy – trời ơi thế mà gần trọn đời người rồi – qua thử thách càng hiểu, càng gần, càng thân nhau hơn. Một người “đồng chí” đích thực, theo cái nghĩa rất xưa của từ này, thời Cần Vương hay là thời gì đó, cũng chí hướng không lay chuyển.
Tôi muốn nói rõ điều này: thời Văn nghệ Quân đội, lớp thế hệ chúng tôi, khi bắt đầu chống Mỹ, ngoài Nguyễn Thi và tôi vốn là dân miền Nam nay trở về chiến trường là chuyện đương nhiên, Nguyễn Trọng Oánh là người miền Bắc chính cống đầu tiên duy nhất xung phong vào Nam, và anh đi rất sâu, rất lâu, đằm mình đến cùng, hết mình, hy sinh tất cả – tôi không nói to tiếng quá đâu – trong cuộc chiến đấu tử sinh ấy. (Nam Hà thuộc lớp sau một ít, Khuất Quang Thụy, Nguyễn Trí Huân… là lớp sau nữa).

Xem tiếp

 

 
 
 
 
Nguyễn Quang Lập
Thanh Niên

Ngày lễ mồng 2 tháng 9 mình ra phố lo mấy việc lặt vặt, vừa về chưa kịp cởi áo đã nghe anh gọi điện thoại, nói mày ra khách sạn Mường Thanh uống với anh ly bia, chưa kịp chối anh đã cúp máy, coi như mình phải ra ngồi với anh là chuyện đương nhiên. Đang tính xem nếu anh gọi lại thì bịa chuyện chối khéo như thế nào thì anh lại gọi, nói mau lên em, lại cúp máy tắp lự.

Thực ra mình với anh chỉ là đồng hương, chỉ quen nhau sơ sơ, rất ít khi gặp nhau. Gọi là bạn văn cũng chả phải, anh viết văn trước mình khá lâu, chỉ viết chừng dăm truyện ngắn rồi bỏ đi làm báo, toàn ghi chép với bút ký dài ngoằng, ca ngợi hết lượt bộ này ngành kia từ Nam ra Bắc. Anh giàu có lên bắt đầu từ đó.


Xem tiếp



Đây là một mẩu đối thoại ngắn với Đức Đạt Lai Lạt Ma, nhà thần học người Brazil Leonardo Boff kể lại:
Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về " Tôn giáo và Tự Do" có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi cùng tham dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi Ngài vừa tinh nghịch vừa tò mò:
- Thưa ngài, tôn giáo nào tốt nhất?
Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…
- Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.
Ngài trả lời:
- Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa anh đến gần Đấng tối cao nhất. Là tôn giáo biến anh thành con người tốt hơn.
Để giấu sự bối rối của tôi trước 1 câu trả lời đầy khôn ngoan như thế, tôi hỏi:
Xem tiếp
Mai Bá Ân
 
 

Thi sĩ Bùi Giáng>>>

 

Hiểu Bùi Giáng đã khó, hiểu thơ Bùi Giáng lại càng quá khó. Ông cứ “ngày tháng ngao du” giữa cuộc đời bụi bặm, bước chân nhảy múa xôn xao, la hét huyên thuyên trên đường phố Sài Gòn. Rồi ông lại hàng giờ ngồi lặng như thiền dưới một tàn cây để thẫn thờ đếm những chiếc lá rơi tịch lặng. Có khi rong chơi suốt thời gian dài như kẻ không nhà. Có lúc lại đóng cửa nằm nhà hoặc đu đưa trên chiếc võng dưới tàn cây trong vườn suốt hàng tháng trời tịnh khẩu. Lúc như Bồ tát, lúc giống ăn mày; lúc tỉnh lúc điên, lúc đi lúc ở… Một thân phiêu bồng, một hồn cố quận, không biết nơi đâu là chỗ dừng chân…

 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)