Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Vĩnh Khánh
Bài đăng trên Vanhoanghean 
 
 
Gần đây nhất người dân Việt lại lao đao bởi nạn tăng giá xăng dầu, giá điện theo kiểu phục kích. Các quan chức vừa hứa không tăng rồi lại tăng đùng một cái khi không ai ngờ. Rồi lại còn nói không ảnh hưởng gì nhiều với đến đời sống xã hội, đời sống nhân dân!!! Rõ ràng là các nhà độc quyền của Nhà nước đã phục kích Nhân Dân.
Chưa hết, trong thời gian qua lại có hàng loạt văn bản quy phạm pháp luật kiểu “sét đánh ngang tai” người dân như xoá hộ khẩu nếu đi nước ngoài quá hai năm, không được xây nhà theo kiến trúc cổ điển Pháp, đám ma không quá 7 vòng hoa, đám cưới không quá 300 người, đi xe không chính chủ bị phạt, doạ ngáo ộp cũng bị phạt… Chưa hết, lại còn có cả quy định cộng thêm điểm thi vào đại học cho Bà mẹ Việt Nam anh hùng!!! Khôi hài thê thảm. Mỗi ngày như mọi ngày, những công chức yếu kém, vô trách nhiệm, vô tâm, vô cảm lại tham mưu, tư vấn và tự mình ban hành ra biết bao nhiêu quyết định sai lầm. Mỗi ngày lại có thêm những bức xúc, gay cấn đổ lên đầu Đất Nước và Nhân Dân này. Đã có rất nhiều nghị quyết, chủ trương, quyết tâm tiêu diệt nạn tham nhũng nhưng tất cả đều như đá ném ao bèo, tham nhũng và lãng phí vẫn tồn tại và cày nát, vắt kiệt đất nước này. Nền kinh tế khủng hoảng, sa sút; Nền giáo dục lạc hậu và bê tha; Nền y tế quá nhiều kẻ thất đức; Nền văn hoá đua đòi, trọng sự kiện hơn giá trị; Nền văn nghệ ít thành tựu sáng tạo, nhiều chì chiết. Trong lúc đó, biển Đông đang dậy sóng, đang bị nhòm ngó, đang bị xâm lăng. Đất nước đang nóng lên từng ngày vì kẻ thù ngoại xâm, vì nghèo khó, lạc hậu, vì nạn tham nhũng, lãng phí, vì thói quan liêu. Không lúc nào hơn lúc này, Đất - Nước đang cần Dân yên, Biển lặng để dồn tâm trí và sức lực nhằm thoát nghèo, dựng xây nền dân chủ, đoàn kết toàn dân chống giặc ngoại xâm, bảo vệ nền độc lập, xây nền thịnh trị, đưa đất nước tiến lên văn minh và tiến bộ.
Xem tiếp
 
 Truyện Kiều” dưới góc nhìn của các danh họa hàng đầu Việt Nam | Văn hóa |  Vietnam+ (VietnamPlus)
 
 
 
 
 
QUẺ 1
 
 Thắp hương vái lạy trời cao
Lật Kiều một quẻ , quẻ nào thực hư
Cái thời vua chẳng ra vua
Sai nha làm gió , làm mưa ở đời
Những là khố bện lên ngôi
Một tuồng thơn thớt những lời Sở Khanh
Trên thì lộng , dưới thì hành
Thâm cung nhan nhản lầu xanh Tú bà
Loạn từ chót vót loạn ra
Một Hồ Tôn Hiến vừa xa vừa gần
Xem tiếp

 

 Kỷ niệm 200 năm Ngày mất của Nguyễn Du
 Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại - Toplist.vn
Nguyễn Sĩ Đại 
 

Thơ chữ Hán của Nguyễn Du chiếm một vị trí đặc biệt trong khối di sản đồ sộ mà Nguyễn Du để lại.

Nói đặc biệt, vì qua những phát ngôn trực tiếp của Nguyễn Du, ta thấy được quá trình phát triển tư tưởng của Nguyễn Du.

Từ thơ chữ Hán, ta có điều kiện hiểu sâu hơn tư tưởng Nguyễn Du trong Truyện Kiều.

Cuộc đời ông có ba giai đoạn chính: Giai đoạn từ nhỏ đến hơn 20 - 21 tuổi là giai đoạn dùi mài kinh sử, nuôi chí làm một ông quan tốt dưới triều Lê - Trịnh. Giai đoạn thứ hai là giai đoạn lưu lạc, ở Thái Bình quê vợ rồi ẩn cư ở quê nhà dưới chân Hồng Lĩnh. Giai đoạn thứ 3, bắt đầu từ năm 1803 là thời làm quan cho nhà Nguyễn, từ Tri huyện đến Cai bạ Quảng Bình đến Hữu Tham tri Bộ Lễ; từ hàm Tứ phẩm đến Nhị phẩm.

Tổ tiên Nguyễn Du vốn dòng khoa bảng, phát cả văn lẫn võ, mà phần võ có phần nổi trội hơn, từ nhà Mạc, nhà Lê, nhà Tây Sơn, nhà Nguyễn đều có những người trụ cột.

Xem tiếp

Linh Đàn Nguyễn Hữu Kiểm (1939-2020)
Lời dẫn: Những ngày gần giáp Tết Giáp Dần 1974, Được tin Hoàng Sa bị hải quân Tàu chiếm mất, Hải Quân Sài Gòn hồi bấy giờ đánh một trận quyết liệt, nhưng quá đơn cô, không có sự chi viện, nên đành thất thủ, Miền Nam thời đó 3/4 đất đai thuộc về quân Giải Phóng chiếm đóng, thế mà không ai nói gì về lãnh thổ biên cương thuộc về Quốc Gia hay Cộng Sản, nhưng khi nghe Hoàng Sa bị Giặc Tàu chiếm mất, cả Miền Nam đổ lệ, tôi mới thấy hết nỗi lòng yêu nước trong lòng người dân Nước Việt, trên chuyến xe đò từ Đàlạt về Saigon, tôi thấy nhiều người cầm tờ báo đọc mà nước mắt rơm rớm, nghẹn ngào......làm cõi lòng tôi se sắt, bâng khuâng...rồi từ đó, một bài thơ về hải đảo được ra đời :
NIỀM ĐAU HOÀNG SA

Tự thuở khai nguyên mãi tới giờ
Dấu chân phá thạch chẳng phai mờ
Biết bao thế hệ vì sông núi
Đổi mấy máu xương giữ cõi bờ
Hồn nước thấm sâu vào huyết quản
Lòng dân mang nặng cả tâm tư
Hoàng Sa nỡ để cho thay chủ
Nỗi nhục niềm đau kể mấy vừa
Linh Đàn
(trên chuyến xe đó Đalat - Saigon chiều 29 tết Giáp Dấn 1974)
Xem tiếp
Đất Mồ Côi - Cổ Viên | NetaBooks
 
Cảm ơn bạn đọc đã ưu ái quan tâm đến tác phẩm mới nhất của tôi. Có vài điều tôi xin nói một lần, thay cho việc phải trả lời riêng từng người (tôi rất sợ bị coi là kiêu ngạo, bất nhã).
Thứ nhất, tôi chưa bao giờ bán cuốn sách nào của mình, vì thế, tôi không thể đáp ứng đề nghị của nhiều bạn đọc muốn mua sách từ tôi.
Thứ hai, tôi kể lại hoặc tóm tắt tác phẩm của mình rất kém, kém đến mức chính tôi cũng thất vọng về mình. Trong khi cuốn sách dày trên 400 trang. Tôi hiểu sự tò mò của bạn đọc cũng chính là tình yêu dành cho văn chương, cho tác giả. Nhưng tôi không thể làm được điều đó.
Tôi xin đăng ra đây LỜI GIỮA SÁCH, (in ở giữa cuốn tiểu thuyết) khả dĩ giúp bạn đọc có chút hình dung nào chăng về vấn đề mà cuốn sách đề cập.
“Tôi đã suy ngẫm từ rất lâu, về một cuốn sách có tên Đồng Bào, lấy điểm tựa cảm hứng từ huyền thoại về chiếc bọc trăm trứng, nhưng cuối cùng tự nhận thấy nó quá sức, so với tham vọng về ý đồ mà mình đặt ra, nên đành cứ gác lại. Nhưng đăm chiêu về ý tưởng của cuốn sách thì chưa bao giờ dứt hẳn. Nhu cầu lớn nhất khiến tôi muốn bắt tay thực hiện dự án, hóa ra lại mang tính vị kỉ rất cao: Tôi muốn biết thực chất những gì bao bọc quanh bản thân mình, một thứ Sinh quyển lịch sử, là nơi khởi phát và nuôi dưỡng những sự kiện cứ luôn không ngừng dằn vặt tôi. Rằng, quá khứ thật của mình trông nó thế nào? Người Việt hiền hay ác? Vì sao người Việt, nhờ nương tựa nhau mà sống sót qua muôn vàn thiên tai, địch họa, nhân họa nhưng lại nồi da xáo thịt nhau liên miên nhiều thế kỉ? Rằng, đói khổ, hèn mọn có phải là định mệnh của dân tộc này? Những câu hỏi ấy bản thân chúng đã là một bi kịch. Chúng khiến tôi không khỏi có lúc nghi ngờ những gì mình đang là. Rằng, truyền thuyết sinh ra từ một bọc, có cái gốc nhân bản hay chỉ là một sự tự lừa dối, dùng để che giấu khiếm khuyết nào đó và lâu dần thành tiềm thức tập thể? Trên thực tế, những trang lịch sử tàn khốc mà nhân vật tham dự đều thuần túy Việt luôn nói với tôi về điều trái ngược, ít nhất là khi so với ý muốn thật sự (có lẽ thế) của người chép sử. Không ít trong số đó cam tâm bẻ cong ngòi bút bởi nhiều lý do khác nhau-tôi tin thế
Xem tiếp



Trung Trung ĐỉnhĐọc “Trò chuyện với thiên thần - Những tai họa thế giới và giấc mơ Việt Nam”


Những tai họa thế giới và giấc mơ Việt Nam”

Tiểu thuyết- Tác giả Trương Văn Dân

Nhà Xuât Bản Tổng Hợp- tp HCM. 6-2020

 

Tôi vốn là người mang sẵn tính cực đoan, kể từ thời nhỏ, thích cái gì, yêu cái gì, muốn cái gì cũng cứ theo đuổi bằng được. Lớn lên, nhất là thời trẻ, chừng hai ba chục tuổi, đã thế, còn hơn thế nữa! Trong các mối quan hệ xã hội thông thường của tôi rất dở, chỉ vì cái tính cứng quèo, gặp ai, cái cảm giác ban đầu mà có gì đó gợn lên trong lòng không thích, thế là y như rằng, ngay sau đó và đa số mãi mãi, ít khi lấy lại được thăng bằng. Có những người, trong giao tiếp chung họ rất lịch lãm, rất tốt, nhưng tôi gặp hay gặp tôi, chẳng hiểu vì sao, đến cả chuyện mời nhau điếu thuốc hay chén nước tôi cũng không bình thường được… Đến khi ngoài sáu mươi, bây giờ đã trên bẩy mười, thì hình như cái thói ấy nó không những không giảm, mà lại còn có vẻ gia tăng. Tất nhiên, nó chỉ gia tăng với những “đối tượng” mà tôi ghét trước đây, giờ thêm vào là khinh, là không thèm… nhìn mặt.

Xem tiếp
 
Tác giả: Nguyễn Phúc Vĩnh Ba
 
Nhẹ tựa lông hồng,
Nặng tày non Thái.
Những cái chết đã đi vào quốc sử, con cháu nghe mà xót dạ bàng hoàng,
Bao con người vì gánh vác giang sơn, cây cỏ thấy cũng chạnh lòng tê tái.
Anh linh kia hoài phảng phất thiên phương,
Chính khí đó sẽ trường tồn vạn tải.
Mới hay,
Giòng giống Việt luôn còn nòi nghĩa dũng, thịt tan xương nát sá chi,
Trời đất Nam đâu thiếu bậc anh hùng, máu đổ thây rơi nào ngại.
Kính các anh vị quốc thân vong
Bày một lễ thâm tình cung bái.
Xem tiếp
 Phan Văn Thắng thực hiện
 
TRONG CUỘC SỔNG HIỆN NAY CÓ THỂ NÓI LÀ ĐANG CÓ HIỆN TƯỢNG BẠO LỰC QUÁ NHIỀU. MỘT BỘ PHẬN MANH ĐỘNG KHÔNG KIỂM SOÁT ĐƯỢC HÀNH VI DẪN ĐẾN BẠO LỰC TỪ TRONG GIA ĐÌNH ĐẾN NGOÀI XÃ HỘI, TRONG PHAM VI CÁ NHÂN ĐẾN QUY MÔ CỘNG ĐỒNG KỂ CẢ TRONG QUAN HỆ QUỐC TẾ. VẬY BẢN CHẤT CỦA BẠO LỰC LÀ GÌ ? LÀM SAO ĐỂ CÓ THỂ GIẢM THIỂU BẠO LỰC TIÊU CỰC ĐỂ CHO CUỘC SỐNG HOÀ BÌNH HƠN, YÊN LÀNH HƠN, ĐỂ CHO CÁC MỐI QUAN HỆ TỐT ĐẸP HƠN VÌ SỰ PHÁT TRIỂN ? ĐÓ LÀ NỘI DUNG CUỘC TRAO ĐỔI GIỮA TÔI ( PHAN VĂN THẮNG) VÀ NHÀ VẬT LÝ, NHÀ VĂN TIẾN SĨ KHOA HỌC TRẦN XUÂN HOÀI, BÚT DANH TRẦN GIA NINH VÀO NĂM 2018 .
  
PHAN VĂN THẮNG:Thưa ông, tôi vừa đọc cuốn sách Hành trình số phận dân tộc – đất nước – con người của ông và bất giác nghĩ đến câu chuyện hay đúng hơn là vấn đề bạo lực. Số phận của dân tộc ta, đất nước ta, xét đến cùng đã phải chịu đựng rất nhiều bạo lực từ nhiều thế lực khác, các quốc gia dân tộc khác. Văn hóa dân tộc cũng vậy. Số phận mỗi con người, trong có chúng ta cũng vậy, rất nhiều lần lần phải chịu đựng bạo lực.
Và hôm nay, không còn hồ nghi gì nữa mà là rõ ràng rằng, bạo lực đang tràn lan với vô vàn kiểu dạng trong bất cứ không gian nào của đời sống xã hội. Đến như nhà trường, tưởng chừng là nơi an toàn nhất mà học trò vẫn còn bị thầy cô bạo lực và thầy cô cũng bị học trò bạo lực.
Bạo lực có từ lúc nào? Nó đến từ đâu? Tôi biết có rất nhiều lời giải cho câu hỏi này, tùy vào vị trí, cách tiếp cận của mỗi người, mỗi ngành khoa học. Còn ông, ông nghĩ sao?
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)