Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Mai An Nguyễn Anh Tuấn

 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người



* Nhà thơ Nguyễn Khôi vừa đưa lên một bài viết về nhà văn hóa lớn Nguyễn Hữu Đang mà cuộc đời vinh quang nhưng đau đớn, bất hạnh của ông được kể lại như một huyền thoại buồn… Tôi xin góp với cộng đồng FB một bài viết của tôi về ông, bài viết đã từng bị một người cầm bút mấy lần lấy cắp những đoạn tâm đắc nhất của tôi rồi đưa lên những trang Web có uy tín…
***
Lục lọi tủ băng tư liệu cá nhân cũ để tìm hình ảnh cho một phim tài liệu sắp thực hiện, tôi chợt tìm thấy cuốn băng DVC đề "Nguyễn Hữu Đang- 2004". Kể từ khi quay xong tư liệu đó, lần đầu tiên bây giờ tôi mới bật lên xem lại. Và những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn như buổi tối ấy...
Qua một người bạn chung biết được địa chỉ của ông Nguyễn Hữu Đang và được ông cho phép, nhà nghiên cứu sân khấu Nguyễn Văn Thành cùng tôi đến thăm ông tại một khu tập thể cũ kỹ ở Nghĩa Đô - huyện Từ Liêm (nay là quận Cầu Giấy). Đó cũng là thời gian tôi bắt đầu thực hiện cái công việc đã ấp ủ từ lâu- tức là đi tìm những nhà văn, nhà văn hóa cao tuổi để ghi lại tư liệu hình ảnh, ghi xong rồi cứ dành để đó, đợi khi có điều kiện sẽ làm phim chân dung... Thoạt tiên, ông Đang thấy đồ lề quay phim cồng kềnh đi theo các vị khách thì có vẻ hơi khó chịu, và đề phòng. Chúng tôi đều biết rõ điều này: sau thời kỳ quản thúc ở Thái Bình, được về sống tại ngoại ô Hà Nội, ông bị kiểm soát như các thành viên cựu Nhân Văn, nhưng riêng ông thì không được phục hồi quyền phát biểu tự do như một công dân, không được quyền trả lời phỏng vấn công khai như những người khác. Điện thoại của ông thường chỉ nói được vài câu là đã lại u u u u... Ông giơ chiếc máy nghe cũ kỹ lên để cho chúng tôi biết ông bị nặng tai, và cầm cây bút ra hiệu là sẽ bút đàm. Trước khi đến với ông, qua một số tài liệu và được nghe kể lại không ít chuyện về ông, chúng tôi đã hằng ngưỡng mộ, kính phục và biết ơn ông- một nhà cách mạng chân chính có tinh thần độc lập, một người làm chính trị biết tôn trọng văn hoá như một sản phẩm tinh thần đặc biệt và đòi hỏi phải có không gian tự do để nó được phát triển.

Xem tiếp



(Dựa theo mạng truyền thông Hoa ngữ: Tiếng nói của hy vọng, Đại Kỉ Nguyên, Aboluo, Bloomberg, Baidu)

 

Nhậm Chí Cường là nhà phê bình của chính phủ Trung Quốc trong một thời gian dài. Sự mất tích của Nhậm đã làm dấy lên lo ngại rằng Trung Quốc đang thoái lui và từ bỏ các cải cách. Nhậm Chí Cường không phải là một người cấp tiến. Nhậm là đảng viên Cộng sản, một cựu lãnh đạo của một doanh nghiệp nhà nước, là bạn của một số chính trị gia quyền lực

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, kính mắt

 nhất của Trung Quốc. Nhậm Chí Cường nổi bật trong những năm 1980 đến tận khi Tập Cận Bình lên nắm quyền. Mặc dù đảng Cộng sản Trung Quốc không cho phép bất kỳ ai thách thức sự cai trị của họ, nhưng thời gian đó họ cho phép một số người đặt câu hỏi về một số lựa chọn của họ. Sau khi bài viết BỊ LỘT TRẦN TRUỒNG GÃ HỀ VẪN MUỐN LÀM VUA bị tung lên mạng, Nhậm Chí Cường mất tích. Dư luận cho rằng Nhậm bị chính quyền của Tập Cận Bình bắt ở Quảng Đông. Sự mất tích của ông trùm bất động sản 69 tuổi khiến nhóm thân cận và những người ủng hộ lo lắng. Tháng 12 năm ngoái, Nhậm đã tổ chức một cuộc triển lãm các tác phẩm khắc gỗ, một sở thích mà Nhậm theo đuổi. Hệ thống kiểm duyệt của chính quyền ngày càng nghiêm ngặt khiến Nhậm không viết lách, ngoài làm tranh. Nhậm cũng còn tự nhốt mình trong một phòng nhỏ, khách chỉ có thể nhìn thấy Nhậm qua một cửa sổ hẹp. Nhậm giải thích với bạn bè rằng, đó là hành vi nghệ thuật, phản kháng sự cô lập của chính phủ đối với ông, khi cấm ông sử dụng phương tiện truyền thông xã hội và phát biểu.

Xem tiếp



Nguyễn Khắc Phê

Đại dịch Covid-19 (ĐCV) đang hoành hành làm thế giới đảo điên, bàn chuyện “sau đại dịch” liệu có sớm quá không? Chắc là không, vì vấn đề đặt ra không dễ thực hiện như thay một khẩu hiệu mà cần quỹ thời gian có khi cả thập kỷ, thậm chí cả đời người mới có thể thay đổi được cách sống. Mặt khác, ĐCV ngày từ đầu, đã cho nhân loại bài học rằng sự cảnh báo muộn (hay là không dám nhìn thẳng sự thật) đã phải trả giá bằng hàng vạn sinh mạng. Và đại dịch hay thiên tai dữ dội mấy rồi cũng qua. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục; vấn đề là nhân loại có chịu nhận ra những khiếm khuyết, những thói quen sai lầm (do không hiểu biết hoặc vì tính kiêu ngạo) để chỉnh đốn hay không?

Điều mà nhiều kênh thông tin đã báo động ngay từ đầu ĐCV là vi rút khởi nguồn từ con dơi ở chợ Vũ Hán - do đó hệ quả tất yếu là con người muốn tránh thảm họa phải từ bỏ thói quen sát hại và ăn thịt động vật hoang dã. Cho dù thông tin “con dơi tải vi rút” là không chính xác thì cảnh báo vừa nêu vẫn hoàn toàn đúng đắn. Điều này không mới; nhiều nước và tổ chức quốc tế - từ nhận thức tầm quan trọng của môi trường, sinh thái - đã cấm và có hình phạt tù những kẻ phạm tội sát hại động vật hoang dã, nhưng tê giác, hổ, voi… và nhiều loại khác vẫn bị săn đuổi và có nguy cơ tuyệt chủng; ở Việt Nam, không ít nhà hàng vẫn ngang nhiên bán đặc sản thú rừng …. Những cơn lũ ống kinh hoàng xóa sạch cả một làng, bản mấy năm qua do nạn phá rừng, đào núi vụ lợi, bất chấp hậu quả là bằng chứng hiển nhiên rằng, khi cân bằng sinh thái bị phá vỡ thì thiên nhiên, tạo hóa nhất định sẽ “báo thù” - bằng cách này hay cách khác. Khoa học chưa chứng minh được ĐCV có phải là sự “báo thù” của tự nhiên hay không (cũng như vô số sự kiện của tạo hóa còn là điều bí ẩn), nhưng sự hoành hành của loại vi-rút mới hiện nay, ít ra cũng là dịp nhân loại thêm một lần được nhắc nhở cần phải biết e sợ trước sức mạnh siêu nhiên, chứ không thể cứ ngạo nghễ tưởng mình là chúa tể muôn loài, muốn làm gì cũng được!

* Tranh Trần Nhương 
Xem tiếp

Bức biếm hoạ của hoạ sĩ Rebel Pepper... - Nhật ký yêu nước | Facebook

Ngày 30-3, chương trình thời sự của các kênh chính đài truyền hình nhà nước Pháp như France 2, France Info, CNews Direct đều đồng loạt tố cáo hành vi Trung Quốc dấu nhẹm có chủ ý về con số tử vong giai đoạn dịch bệnh coronavirus tại quốc gia này. Phóng viên Pháp Arnaul Miguel thường trú tại Vũ Hán đã cho thấy hình ảnh người nhà những gia đình xấu số xếp hàng chầu chực nhiều giờ để nhận lọ tro người thân tại các nhà hỏa thiêu. Trong một bức ảnh chụp dãy hộp khổng lồ xếp như những công sự của đội quân chết, người xem dễ dàng nhẩm tính có tới 1.800 bình tro. Đấy mới là tiền sảnh của một trong bảy nhà hỏa thiêu tại Vũ Hán.

Phóng viên Pháp nói thẳng tuột, Trung Quốc đã giảm thiểu đến 20 lần con số thực.

Sự tương phản trong cách làm thống kê, sự bạch hóa giữa hai thể thức chính trị châu Âu và Trung Quốc có thể đo bằng khoảng cách giữa Trái đất và sao Hỏa.

Phía Pháp cập nhật con số tổn thất hàng ngày. Hôm nay (31-3) vượt ngưỡng 3.000 ca tử vong, song nói rõ “đây mới chỉ là những ca tử vong tại bệnh viện, sự thật có thể cao hơn rất nhiều”. Họ thông báo 15 người già trong cùng Viện Ehpad vừa mất chưa xếp trong trường hợp tử vong do nguyên nhân gì.

Khi trình diện tử thần, công dân Pháp được cấp passeport cái chết ‘rành mạch’, không đi chui được. Ai là tử sĩ, ai chết dịch đều rõ ràng. Cái chết được phong thánh, có đền, khắc tượng hay bị nguyền rủa đều có lý lịch. Kẻ lỏi tì khó xoay được cho cái chết “tử vì nước” hoặc kẻ khùng đua xế hộp hôn cột đèn thành “thương phế binh” gặp nạn trong khi “thi hành công vụ” để ăn trợ cấp thương tật.

Tôi đã cắt một chiếc khẩu trang FFP2 ra xem các lớp cấu tạo để hiểu tại sao trên mạng rao bán tới 29,9 euro. Loại này chúng tôi được phát khi đi làm việc, gồm có năm lớp, sau ba tiếng phải thay chiếc mới.

Nước Pháp hiện đang thiếu khẩu trang tốt và nhiều loại khẩu trang chuyên dụng, đang khởi động để sản xuất nhiều loại khác. Hôm 29-3, nhóm bác sĩ Pháp tranh luận trên truyền hình thừa nhận họ đã không đánh giá đúng độ ác hiểm của coronavirus, các chỉ số về độ tuổi nạn nhân cũng trật khấc. Hiện có sáu bác sĩ Pháp đã chết vì Covid-19.

Xem tiếp
Trần NhươngTới thăm di tích lịch sử Đền Hùng - Phú Thọ
 
 
Ngày Quốc giỗ thắp nén nhang bái vọng

Cầu xin cho quốc thái dân an

Cho nước Việt hiên ngang nhìn biển rộng

Dân không hèn vạn thuở vẫn Bình Than

 

Lòng li tán nếu không lo liệu trước

Nước xa kia sao cứu lửa gần

Dân là gốc hãy vì dân gắng sức

Lộc dân cho nên biết nghĩa nhân

 

Xem tiếp


1. Vào thời điểm 9 h sáng ngày 24/3/2020 Chinese virus đẫ cướp đi 16 514 sinh mạng và lây nhiễm cho 378 848 bệnh nhân. Con số này sẽ còn tiếp tục tăng kinh khủng trong các ngày tới.

Là tội đồ mang đến đại họa cho toàn thế giới, ông Tập Cận Bình đã không biết che mặt ngồi trong phòng kín ăn năn hối lỗi, lại vác mặt rêu rao đóng vai kẻ cứu thế. Hôm 21/3/2020, Tập Cận Bình đã điện đàm với lãnh đạo Đức, Pháp, Tây Ban Nha, Serbia - đang là nạn nhân của Chinese virus với giọng giả nhân giả nghĩa.

Chẳng hạn, với Thủ tướng Đức, Tập nói:

"Nếu Đức có nhu cầu, Trung Quốc sẵn sàng hỗ trợ trong khả năng của chúng tôi", "Những cuộc khủng hoảng về sức khỏe cộng đồng là thách thức chung với nhân loại. Sự đoàn kết và hợp tác là những vũ khí mạnh nhất chống lại nó", “Chúng tôi sẵn sàng chia sẻ "thông tin và kinh nghiệm", sẵn lòng hợp tác với Berlin trong phát triển vaccine”.

Với Tổng thống Pháp thì:

"Trung Quốc sẵn sàng cùng Pháp thúc đẩy hợp tác quốc tế trong ngăn ngừa và kiểm soát dịch bệnh, đồng thời hỗ trợ vai trò cốt lõi của Liên Hợp Quốc và Tổ chức Y tế Thế giới trong việc hoàn thiện quản lý y tế công cộng toàn cầu". (Vnexpress, 23/3/2020).

Thật là mặt dày. Thật đểu giả. Mang đại họa đến cho nhà người ta, lại còn rêu rao nhân nghĩa.

2. Trong khi ông Tập giả vờ giúp Đức, thì mặc dù đang là nạn nhân với hơn 29 000 người nhiễm Chinese virus, Đức đã tiếp nhận bệnh nhân Chinese virus của Italia và Pháp đưa về Đức cứu chữa. Thủ hiến bang Saxony Michael Kretschmer cho biết

Xem tiếp
 
 Ảnh đính kèm
Nhà văn - Đại tá Phạm Thanh Cải, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã mất vào chiều 31/3/2020, sau một thời gian bệnh nặng.
Bà quả phụ Lê Thị Sự xin báo tin buồn cùng các anh chị em và bè bạn.
 
Phạm Thanh Cải sinh năm 1955 là nhà thơ và dịch giả văn học Việt Nam, bút danh Lính Thuỷ, quê ở Đoàn Lập, Tiên Lãng, Hải Phòng. Ông là đại tá, kỹ sư vô tuyến điện trong Hải quân Nhân dân Việt Nam. Hiện ông là Phó chủ nhiệm Câu lạc bộ Thơ dịch Hà Nội.
 
Trong tình hình bệnh dịch, gia đình không tổ chức phúng viếng.
 
Trang trannhuong.com xin chia buồn cùng gia quyến, cầu cho anh linh nhà văn thanh thản về trời Xem tiếp

Nguyễn Đức Tùng

 

Thái Thanh - còn đó giọng hát tượng đà i - Báo Tiền Phong

Thái Thanh, Phạm Đình Chương. Ảnh Cao Lĩnh.



Chiếc xe buýt dài chở chúng tôi từ bờ biển cực nam Thái Lan ngược lên phía bắc để vào trại tị nạn, thỉnh thoảng dừng lại dọc đường. Đoàn xe có ba chiếc. Mỗi khi xe dừng ở trạm đổ xăng hoặc quán giải khát, chúng tôi ngồi im trong xe, không đưa đầu ra ngoài, chờ, cho đến khi được lệnh xuống xe, nhưng không đi quá xa. Một lần xế chiều, xe dừng lại ở quán nước dọc bờ biển. Trong xe có những người kiếm đâu ra được ít tiền dollars Mỹ hoặc tiền bath Thái, mua nước uống hoặc cà phê, loại pha sẵn trong ly nhựa, có đá vụn, hồi đó rất lạ, nhưng hầu hết bọn thanh niên chúng tôi không có tiền, đứng thẫn thờ tụm năm tụm ba ngoài sân, ngơ ngác như gà mất mẹ.

Trong quán giải khát, nhạc mở ầm ĩ từ mấy cái loa phóng thanh rất lớn. Bỗng giữa chừng chúng im bặt một lúc lâu, rồi một bài hát tiếng Việt bất ngờ phát ra. Đó là bản nhạc khá xưa, nhưng nhiều người trẻ hơn tôi vẫn chưa kịp nghe thì xảy ra biến cố ba mươi tháng tư, sau đó tất nhiên bị cấm. Tôi nhận ra giai điệu quen thuộc. Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu. Mưa mù lên mấy vai gió mù lên mấy trời. Người đi qua đời tôi hồn lưng miền rét mướt. Vàng xưa đầy dấu chân đen tối vùng lãng quên. Ríu rít, say sưa, chợt cười chợt khóc, dào dạt lòng người, trong buổi chiều nắng xế, chim bay về rừng, mây bay về núi. Mắt tôi nhòa đi, đất trời lay đổ. Giọng hát của ai? Một người trả lời, Thái Thanh. Đúng rồi.

 

 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)