Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Hà Lâm KỳTiếng Tày reo lên trong lòng Hà Nội | Báo Công an nhân dân điện tử

Tháng 10 năm 1977 tôi vào học Khoa Văn Trường Đại học Sư phạm Việt Bắc. Một chiều, tôi đang ngoài sân ký túc xá, có chiếc ô tô nhỏ lăn bánh đến bên. Một người đàn ông dáng cao, đẹp, rất nhã nhặn:

- Cháu cho hỏi thăm Nông Quốc Thắng có ở trong phòng…..

Tôi vào gọi Thắng, rồi bước nhanh ra ngoài

Lát sau quay lại, thì cũng vừa lúc Thắng tiễn "khách" ra sân. Ông khách bắt tay, dặn tôi, Hà Thắng Nhân và Hoàng Đức Hoan.

- Các cháu là người dân tộc ở xa, về đây học, cố gắng mà học nhé. Rồi ông lên xe. Chiếc xe nổ máy lăn bánh ra phía cổng trường.

Tôi và Hoan đứng nhìn theo, tỏ ý chưa rõ. Hà Thắng Nhân cười cười.

- Nhà thơ Nông Quốc Chấn, bố của Nông Quốc Thắng đấy!

Tôi, Hoan cùng "ồ" lên. Ở chung phòng với Thắng đã được tháng, giờ mới biết bạn là con nhà thơ Tày nổi tiếng mà tôi đã từng được học tác phẩm "Dọn về làng" ngày phổ thông. Rồi, tôi cùng Nhân, Hoan nhập ngũ (tháng 5/1972) đem theo kỷ niệm đầu tiên ấy về ông – nhà thơ Nông Quốc Chấn.

Xem tiếp
Mai An Nguyễn Anh Tuấn
 
Hình ảnh có thể có: trong nhà

( Một Tổng đốc khi bị giáng chức thành một anh lính khiêng võng, bài học quý cho nhiều quan chức hiện đại).

Trong lần được tham dự Hội thảo khoa học: “Lê Đại Cang - Tấm gương kẻ sĩ” tổ chức tại Quy Nhơn - Bình Định vào đầu năm 2013, khi tới thăm từ đường họ Lê làng Luật Chánh, xã Phước Hiệp, huyện Tuy Phước, tôi rất chú ý tới bản vẽ mô hình một chiếc đòn khênh võng - kỷ vật duy nhất của cuộc đời làm quan do chính cụ Lê Đại Cang đem về Từ đường họ Lê khi về hưu.

Ai cũng biết rằng: hiện vật này đang được lưu giữ tại Bảo tàng Bình Định. Nhưng không phải ai cũng biết: chiếc đòn khênh võng đó chứa đựng một lai lịch thật đặc biệt, có khả năng giúp mọi người hiểu rõ về sự nghiệp và thân thế của một nhân vật lịch sử cũng thật đặc biệt.

Hội thảo khoa học trên đã khôi phục vị trí đáng có của Lê Đại Cang trong lịch sử; và đi tới những nhận định thống nhất: Giữa một giai đoạn cực kỳ phức tạp của lịch sử, nho tướng văn võ toàn tài Lê Đại Cang đã dấn thân vào chốn quan trường nhiều cám dỗ đầy bất trắc, nguyện đem trí tuệ xuất chúng và tài năng đa diện của mình cống hiến cho công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước đầy gian khó, với tâm niệm “ngày đêm chăm chỉ, một lòng báo quốc… vì nước quên nhà, vì công quên tư” (Lê thị gia phả).

Trong 41 năm làm quan qua 3 triều vua Nguyễn, Lê Đại Cang đã từng để lại nhiều dấu ấn, nhiều công tích tại Hà Nội, Sơn Tây, các tỉnh miền Tây Bắc, Quảng Nam, An Giang, Hà Tiên… - nghĩa là khắp cả ba miền đất nước, qua rất nhiều lĩnh vực: chính trị, kinh tế, quân sự, giáo dục, văn hóa, ngoại giao... Nhưng điều đáng nói hơn cả là, trong cuộc đời làm quan liên tục thăng giáng, quá nhiều bất trắc hiểm nguy, quá nhiều thử thách sống còn, Lê Đại Cang đã bền lòng vững chí để làm được những việc ích nước lợi dân trong bất kỳ hoàn cảnh nào, vị trí nào.

 
Xem tiếp
Hữu Thỉnh 


Bài viết của tôi có thể có một cái tên khác: Tôi thay đổi thói quen để tiếp nhận Nguyễn Quang Thiều. Không có cái gì tương đối như là tiếp nhận văn chương. Bởi vì tiếp nhận văn chương nó gắn với chủ thể, với sở thích, với tâm trạng, với hoàn cảnh, với những trải nghiệm riêng… Thay đổi thói quen trong tiếp nhận văn chương là tôn trọng những cái khác biệt, tìm đến những vẻ đẹp bổ sung hướng tới đa dạng hóa đời sống thơ ca của chúng ta. Một nỗ lực văn hóa vượt ra ngoài mọi sự khen chê. Tôi có lẽ là một trong số người thuộc Thiều nhất, cả về đời sống cả về thơ ca. Và tôi đinh ninh từ thời cùng làm việc ở báo Văn nghệ, thế nào rồi cũng phải viết về Nguyễn Quang Thiều.

Nguyễn Quang Thiều - con người sinh ra cho những cuộc tranh luận.

Cuộc tranh luận đầu tiên bắt đầu từ cuộc thi thơ của Tạp chí Văn nghệ quân đội năm 1983. Ban Sơ khảo: Nguyễn Đức Mậu, Anh Ngọc, Vương Trọng, Duy Khán và Hữu Thỉnh. Ban Chung khảo là Dũng Hà (Tổng biên tập), Chính Hữu, Nguyễn Trọng Oánh, Phạm Ngọc Cảnh, Hữu Thỉnh. Tôi bảo vệ bài Đêm trên sân ga của Nguyễn Quang Thiều. Lúc đó tôi chưa hề gặp tác giả. Ở Sơ khảo bài thơ không được đánh giá cao, nhưng có 2 câu rất hay:

Biên giới giờ này đạn giặc xoáy vào đêm

Nàng Tô Thị bồng con đi lối tắt

Đó là một trong những câu thơ hay nhất của cuộc thi thơ này. Tôi nói với anh Chính Hữu cần trao giải cao cho bài này, một tiếng nói mới, Nàng Tô Thị bồng con đi lối tắt.

 
+ Kí họa Nguyễn Quang Thiều của Trần Nhương năm 1996 
Xem tiếp


Theo FB Hà Phạm Phú

P/s: Trương Kháng Kháng (Zhang Kangkang), sinh năm 1950, quê ở Hàng Châu, Chiết Giang, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Trung Quốc. Sau khi tốt nghiệp trung học năm 1966, bà đến Bắc đại hoang lao động, dài 8 năm. Bà đã từng là thành viên của Ủy ban toàn quốc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc trong ba nhiệm kỳ, đã từng làm việc tại Quốc vụ viện năm 2009. Hiện nayHình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, núi, ngoài trời và thiên nhiênTrương Kháng Kháng là PCT Hội Nhà văn Trung Quốc. Do lên tiếng bênh vực nhà văn Phương Phương viết "Nhật ký Vũ Hán" bà đã bị các dư luận viên và bọn cuồng tín tấn công, xếp bà vào loại "phản động", gọi là "Phương Phương phương Bắc". Phản ứng lại bà đã viết thư ngỏ gửi độc giả, nội dung được dịch như dưới đây :

Thư ngỏ của Trương Kháng Kháng

 

Điều tôi muốn nói là, các bạn thân mến, đừng bị quấy rầy bởi những kẻ B ngu ngốc, đừng tranh cãi với những kẻ B ngu ngốc, hãy để những kẻ B ngu ngốc được được hưởng một chút khoái lạc (vui vẻ). Tranh luận với họ là vô nghĩa, nên việc tiêu tốn thời gian quý báu của bạn lại càng vô nghĩa. Điều duy nhất mà những kẻ B ngu ngốc có thể đóng góp hoặc có chút tác dụng là khoảnh khắc bọn họ đi đến cái chết - đây là thời điểm vinh quang nhất để thể hiện giá trị của cuộc sống của họ. Vì vậy, những người bạn thân yêu nhất của tôi, đừng bao giờ tranh cãi với những kẻ B ngu ngốc.

Xem tiếp


Nhà văn Nguyễn Hiếu

 Sách mới
Với tư cách là một nhà văn Hà Nội, khi nghe tin Vũ Ngọc Tiến- nhà văn kẻ Bưởi xấp xỉ lứa tuổi tôi, cùng từng là học trò trường cấp 3 Xuân Đỉnh nổi tiếng một thời- úp mở trên trang mạng thông báo cuốn sách về Hà Nội có cái tên được viết theo đầu đề một ca khúc hay về Hà Nội sắp ra đời tôi rất mong đợi.

Nguyên nhân mong đợi của tôi có mấy lý do. Trong số hơn một chục tác phẩm đã xuất bản của Vũ Ngọc Tiến tôi đã tiếp xúc với hai tiểu thuyết lịch sử in gần đây nhất của ông. Đó là cuốn “Quỷ vương” tôi đọc một mạch, và cuốn ”Kẻ sĩ thời loạn” thì đọc hơi chậm và cũng không hết. Duyên do của sự nửa chừng khi đọc “Kẻ sĩ…” bởi thấy thủ pháp đồng hiện trong tiểu thuyết này có phần lập lại cuốn “Quỷ Vương” ( trong tiềm thức nghệ thuật, tôi ưa sự sáng tạo, làm mới ở từng tác phẩm) và tốc độ văn của cuốn này do Vũ Ngọc Tiến viết kĩ- một cách viết cẩn trọng, chỉnh chu đã thành nếp của ông- chậm không còn hấp dẫn tôi như ở “ Quỷ vương”. Bởi thế nên tôi rất chờ ”Hà Nội và tôi” xem có sức lôi kéo kẻ đọc có đôi chút nghề như tôi không? Điều thứ hai, chỉ nghe tên cuốn sách phiếm chỉ đích danh nội dung tác phẩm chỉ khoanh lại về thành phố quê hương, tôi đã háo hức bởi lẽ. Có dễ trên dưới hai thập niên qua tác phẩm văn học nghệ thuật về Hà Nội đích thực quá vắng bóng trên văn đàn, sân khấu và cả điện ảnh. Trong văn học có lẽ sau cuốn “Lặng Lẽ cuối cùng” của tôi được Nhà XB Lao Động phát hành năm 2007 mà cố nhà văn Xuân Đức trong bài viết “Thấp thoáng Nguyễn Hiếu” đã ghi nhận “ Với tiểu thuyết Lặng lẽ cuối cùng Nguyễn Hiếu đã phơi bày giữa ban ngày những khát vọng có thật…Với chất văn của Nguyễn Hiếu…Anh vẫn là một con người Hà Nội không pha trộn. Cái chất tinh tế Hà Thành đã trở thành máu của anh, không lẫn được”.Còn tiểu thuyết “Tình nhân” của tôi được Nhà XB Hà Nội in năm 2009 mà Nhà thơ Lê Huy Quang trong lời tựa cho rằng ”đây là một phòng triển lãm các tính cách con người Hà Nội một thủa “ thì tôi chưa được đọc một tác phẩm nào đích thực về Hà Thành đương đại. Chính vì thế nên tôi phải thốt lên câu hỏi trong một bài báo in trên ấn phẩm Tinh Hoa của Báo Đại Đoàn kết xuân Canh Tý vừa rồi “ Vì sao chất Hà Thành gần đây nhạt trong sáng tác văn học ?

Xem tiếp
Tô Hoàng
 Cập nhật Cô Vít(covid-19)-20/2/20 | ĐỒNG HƯƠNG KONTUM
 

Đại dịch vi rút Covid càng làm tăng thêm cuộc tranh cãi về những nẻo đường phát triển mà thế giới sẽ lựa chọn. Ngày càng vang lên mạnh mẽ hơn những cuộc trao đổi về các ranh giới của việc toàn cầu hóa và các cuộc cãi cọ ai sẽ là chủ nhân của thế giới mới ( trong điều kiện Mỹ để mất đi sự vĩ đại vốn có ).

Đại dịch Covid-19 đã chứng minh sự dễ tan vỡ của hệ thống thế giới hình thành sau chiến tranh, tính ích kỷ của các quốc gia riêng lẻ, tính bất khả kháng của sự thống nhất trong những điều kiện của cuộc khủng hoảng và hiệu quả có giới hạn của những công cụ hợp tác quốc tế như Liên Hợp quốc ( OOH ), Tổ chức y tế thế giới ( WHO ), Tổ chức thương mại thế giới ( WTO ).Các nhà bình luận chính trị ( kể cả ở phương Tây lẫn ở Nga ) đều đua nhau tung ra những dự báo mịt mờ.

CON NHÍM CHÂU ÂU TRONG MÀN SƯƠNG MÙ

Trong thời gian gần đây toàn cầu hóa đã trở thành một trong những trận địa đối đầu mà hai phía địch thủ còn chưa kịp so gươm. Toàn cầu hóa đang tiếp tục sao hay đã bắt đầu “ quá trình tan rã “ ? Những niềm hoài nghi về tính bền vững của cấu trúc thế giới hiện nay ( chí ít ra ở châu Âu ) đã nẩy sinh và nhanh chóng phát tán sau tuyên bố của Anh rút ra khỏi Liên minh chấu Âu. Khi chuyện này mới le lói không một ai tin cả. Xét về mặt lịch sử Liên hiệp Vương quốc Anh luôn luôn là một phần của châu Âu, và xét theo các phương diện kinh tế, hệ thống luật pháp và chính trị trong suốt nhiều thế kỷ - nước Anh vẫn là “ người nhạc trưởng “.

Xem tiếp
 
TNc: Sáng nay 7-8-2020 tại trụ sở Tạp chí Nhà văn và tác phẩm đã tổ chức Lễ trao giải cuộc thi truyện ngắn 2019-2020.
Các nhà thơ Trần Đăng Khoa, Nguyễn Quang Thiều thay mặt Hội Nhà văn đến dự. Một số tác giả được giải và các nhà văn đến dự. Vì đang dịch nên cuộc thi chỉ quy tụ chừng 30 quan khách. Hai tác giả Giải Nhất Nguyễn Hải Yên và Phạm Lưu Vũ đến nhân giải, Giải Đặc biệt có nhà văn Y Ban, Giải Ba có Bảo Thương, Giải Tư có Phan Đình Minh. Trị giá giải Nhất là 30 triệu. 
Xem tiếp

Nguyễn Khắc Phê

Ở sát Đà Nẵng, tuy đến nay (31/7), Huế chưa có ca lây nhiễm trong cộng đồng, nhưng không khí chống/phòng Covid-Tàu cũng nóng rực, nhất là trong lúc chưa tìm được tên “FO” thì chỉ riêng tin trên "Tuổi trẻ" hôm nay 31/7 cho biết NHẬP CẢNH TRÁI PHÉP 'NHỘN NHỊP' VÙNG BIÊN HÀ GIANG, CHỈ MỘT ĐỒN ĐÃ BẮT ĐƯỢC 2.500 NGƯỜI”. Đáng sợ hơn khi đọc trên FB Nguyễn Ngọc Chu ngày hôm qua (30/7) trong bài “ĐẠI DỊCH COVID 19 VÀ LỖ HỔNG AN NINH BIÊN GIỚI” khi dẫn nguồn tin chính thống của Đài Nhà nước (chứ không phải của thế lực thù địch!) đã cho biết “Con số mà VTV đưa tin 13000 người Trung Quốc vượt biên bất hợp pháp từ đầu năm cho tới 06/7/2020 là còn thấp xa so với thực tế (https://vtv.vn/xa-hoi/phat-hien-13000-truong-hop-nhap-canh-trai-phep-tron-cach-ly-20200706173030756.htm).” Và cũng báo "Tuổi trẻ" hôm nay đưa tin ở TPHCM “Kiểm tra phòng thu âm, phát hiện 28 người Trung Quốc nghi nhập cảnh trái phép” (Xem ảnh)

Cũng ngày hôm qua, vừa được nghe Thủ tướng sau khi biểu dương trí thức văn nghệ sĩ có nhiều đóng góp cho cách mạng, đã trách “nhẹ” rằng một sốvăn nghệ sĩ chưa mạnh dạn, thẳng thắn, ngại bày tỏ chính kiến…”. Vậy nên, trước mắt xin mạnh dạn bày tỏ chính kiến như sau:

1- Nhất định sớm muộn gì chúng ta sẽ dập được đợt 2 Dịch Covid-Tàu vừa bùng phát từ Đà Nẵng, nhưng các con số nêu trên mới là đại họa lâu dài cho dân tộc. Làm sao tìm được tên “FO” khi bị những con số kinh khủng nêu trên che lấp?

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)