Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 

 

1 giờ ·

 

Rất tiếc khi post đầu tiên của tôi trong nhóm lại mang tính “tố cáo”. Nick Ninh Tram vừa post một bài thơ tiêu đề “Có lẽ nào anh đã đi xa” nhân kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27/7. Câu chuyện về mối tình của người liệt sĩ trẻ thật cảm động và đau xót. Bài của chị có trên 200 likes, 5 chia sẻ, rất nhiều bình luận khen bài thơ hay và xúc động, và chị đón nhận những bình luận ấy rất cảm kich. Tuy nhiên đọc bài thơ thì tôi nhận ngay ra là chị đã đạo thơ của nhà thơ, nhà văn Trần Nhương. Khi tôi bình luận rằng “xin lỗi bài thơ này bắt chước hơi bị nhiều bài thơ của nhà thơ Trần Nhương” thì chị Ninh Tram đã nhanh tay xoá bài đồng thời block tôi luôn, tuy tôi ko phải bạn bè của chị và chưa bao giờ giao lưu.

Tôi thấy rằng tôi cần phải lên tiếng để những tình trạng đạo thơ văn như thế này không còn xảy ra nữa nhất là trong nhóm mang tên Hà Nội tri thức của chúng ta.

Bài thơ của nhà thơ Trần Nhương

CÓ LẼ NÀO EM LẠI ĐI XA

Có lẽ nào em đã đi xa

Sau trận bom tiếng hát em còn đấy

Cánh rừng cháy và bầu trời cũng cháy

Chỉ con đường còn đó đón xe qua

Có lẽ nào em đã đi xa

Đêm suối lũ giữa ngầm em đứng đó

Suối rộng quá mà dáng em lại nhỏ

Bao xe đi cửa kính nước mưa nhòa

Xem tiếp
Nguyễn Đình Bin
 Nguyên Thứ trưởng Bộ Ngoại giaoCó thể là hình ảnh về văn bản
 
 (Tin từ Trung Quốc ngày 21/7).
Ngày 20/7, Trung Quốc tổ chức Lễ khai trương Nhà kỷ niệm Chiến tranh biên giới Việt - Trung (hay còn gọi là Cuộc chiến phản kích tự vệ Trung - Việt) tại Công viên văn hóa du lịch Tái Thượng Quân, tỉnh Thiểm Tây.
Thượng tướng Tiền Thụ Căn, Nguyên Phó Tổng tham mưu trưởng Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc; Trung tướng Trâu Canh Nhâm, Trung tướng Trương Kiến Thắng, Nguyên Phó Tư lệnh Quân khu Lan Châu; Thiếu tướng Lưu Bồi Canh, Nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu Thiểm Tây; Thiếu tướng Lan Hiểu Quân, Nguyên Phó Chính ủy Quân khu Cam Túc; Thiếu tướng Trần Đức Quang, Nguyên Phó Tư lệnh Quân khu Thiểm Tây; Miêu Phong, Bí thư Khu ủy Khu Du Dương, thành phố Du Lâm… tham dự buổi Lễ.
Tại buổi lễ, Trâu Canh Nhâm, Trương Kiến Thắng, Lưu Bồi Canh, Lan Hiểu Quân, Trần Đức Quang tặng sách “Tổ quốc trong tim” cho Tăng Kính Tuyền, Mã Trung Tường, Triệu Tuấn Tân, Trần Uy Vũ, Trương Hồng Bân là đại diện cựu chiến binh tham gia cuộc chiến; Tiền Thụ Căn và Bí thư Khu ủy Khu Du Dương Miên Phong cùng khai trương “Nhà kỷ niệm Cuộc chiến phản kích tự vệ Trung - Việt”
Xem tiếp
 Nhà văn Sơn Tùng: Trọn đời viết về Bác từ tinh thần Bộ đội Cụ Hồ
Nhà văn Sơn Tùng tên thật là Bùi Sơn Tùng, ông sinh ngày 21-9-1928 tại Diễn Châu, Nghệ An. Sau nhiều năm đau yếu, ông đã tạ thế tại hồi 23 giờ ngày 22-7-2021 tại Hà Nội , hưởng thọ 94 tuổi.
Hiện chưa có thông tin về tang lễ nhà văn Sơn Tùng.
 
Trang trannhuong.com xin chia buồn cùng gia đình. Cầu cho anh linh nhà văn Sơn Tùng nhẹ bước thang mây về cõi người hiền. 
 
 Lễ viếng nhà văn Sơn Tùng vào hồi 7 giờ 30 ngày 26-7-2021 tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng, số 5 Trần Thánh Tông. An táng tại quê nhà xã Diễn Kim, Diễn Châu, Nghệ An.
 

Sau một thời gian dài mắc chứng tai biến não, nhà văn Sơn Tùng đã tạ thế vào lúc 23h tối qua (ngày 22//7/2021) tại nhà riêng (khu tập thể Văn Chương, Đống Đa, Hà Nội).

Chia sẻ với PV Dân Việt, nhà văn Thiên Sơn (cháu của nhà văn Sơn Tùng - PV) cho biết, sức khỏe tác giả tiểu thuyết "Búp sen xanh" đã chuyển biến xấu hơn 1 tháng qua và phải nằm tại Bệnh viện Hữu nghị Việt - Xô. Tuy vậy, do tình hình dịch bệnh nên mọi người không thể đến thăm, chỉ con trai ông được vào chăm sóc.

 NHÀ VĂN SƠN TÙNG, CUỘC ĐỜI VÀ TRANG VIẾT

Thiên Sơn
Theo cách xưng hô của người xứ Nghệ thì tôi gọi nhà văn Sơn Tùng bằng cậu, còn với người miền bắc thì gọi là bác. Ở Hà Nội lâu năm nên tôi gọi là bác cho phù hợp với cách xưng hô thông thường nơi đây. Mẹ của nhà văn Sơn Tùng là chị gái của ông ngoại tôi. Mẹ tôi kém nhà văn Sơn Tùng 3 tuổi. Thời thơ ấu ở quê nhà văn Sơn Tùng với mẹ tôi là những người anh em rất thân thiết.
Tôi lớn lên trong thời kỳ cả nước nghèo đói sau giải phóng miền Nam. Từ bé đã được nghe mẹ nhắc đến nhà văn Sơn Tùng nhưng tôi không được gặp. Nhà văn Sơn Tùng rời quê hương từ những năm năm mươi, hoạt động ở tỉnh đoàn, sau ra học đại học Nhân dân rồi làm giảng viên đại học, làm báo Tiền phong. Từ năm 1964 ông vào chiến trường nam bộ lập báo Thanh niên giải phóng, rồi bị thương nặng trở ra bắc năm 1972. Do sức khỏe yếu nên ông ít về quê. Gia đình tôi lại lưu lạc vào tận trong Đồng Nai mấy năm, đến 1985 mới trở lại quê. Vì vậy, hè năm 1988 tôi mới được gặp nhà văn Sơn Tùng.
Xem tiếp

Lê Anh Phong

( Đọc tập thơ “Du Mê” của nhà thơ Đoàn Thông,

Nxb Hội Nhà văn, 2021)

 

-----------------------------------------

“Du Mê” là tập thơ thứ 6, tác giả Đồng Thoan (Bút danh của nhà thơ Đoàn Thông). Cái tên đó vừa lạ vừa quen với bạn đọc. Nó làm ta liên tưởng tới miền liêu trai kỳ ảo yêu ngôn trong văn chương thế giới và Việt Nam: “Liêu trai chí dị” của Bồ Tùng Linh, “Truyền kỳ mạn lục” của Nguyễn Dữ, “Mê hồn ca” của Đinh Hùng…

“Du Mê” gồm 4 phần: Tạ lỗi, Du mê, Viết bên ngôi chùa cổ, Bài ca những người tù xứ tuyết. Phần lớn dung lượng tác phẩm là cuộc đi, cuộc dạo chơi, du thám trong chiêm bao, như tên gọi của nó. Và cũng phần lớn là du mê trong cõi âm gian. Phải chăng đó chính là khúc xạ của cõi dương gian. Trong giấc vô thường ấy, bằng cái nhìn của Kinh luận Phật giáo, đồng thời vừa biết khổ lạc vừa biết cảnh giới thiện ác, sự hóa thân vào thần thức (linh hồn) đã giúp tác giả đa dạng trong điểm nhìn, thoát khỏi sự chật hẹp của đời sống và dễ dàng trong bộc lộ tư tưởng.

Có thể nói, mê/mơ và tỉnh là hai trạng thái đối lập, cùng sống chung trong một con người. Người ta thường chú trọng đến phần tỉnh/thức, ít ai tìm hiểu khám phá phần mơ/mê, trừ Freud (1). Thực ra với con người, giấc mơ diễn ra không ít. Nhưng chỉ còn lại những giấc mơ, những cơn mê ám ảnh được ký ức ghi lại. Đó như là những mảnh vỡ của bóng đêm được cắt dán trong vô thức. Ý thức và vô thức như thực và hư. Thơ đi giữa hư và thực. Nói như nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, “Đêm sáng lên những ý nghĩ không đèn”.

Một trong những ám ảnh của “Du Mê” là hình tượng Con đường. Nó khởi đi và trở lại thao thức trong thơ. Có lúc nó là mê lộ, bởi lề trái đã “bị lãng quên, bị xa lánh nghi ngờ”, bởi “Con đường xuyên qua bóng tối mộng mị và lú lẫn”, bởi “Chúng ta vừa đi vừa quờ quạng”. Nhưng nó bừng sáng ở cõi liêu trai để các thần thức đến được “Quảng trường Bản Thể”. Bởi vì con đường của khát vọng tự do hiện ra không phải do đám đông của bầy đàn, mà từ sự tự tỏa sáng của bản thể. Ở chốn siêu linh, các thần thức “biết tự mình tỏa sáng để mà đi”, tỏa sáng để thành đường. Và ở đó “Họ không quên nói về những cơn mơ bình minh trong mỗi ráng chiều. Nói về nơi có một ngôi nhà, cánh cửa từ lâu đã khép, hàng bản lề đã trở nên han gỉ, vẫn còn những con chữ lách qua khe hẹp, trở mình mọc cánh, bay lên…”. Dọc con đường, trong làn gió thanh tân của thời đại, “Những bức liễn tri âm khuất dần vào dĩ vãng. Chúng không còn như ngày nào háo hức treo mình lên để khoe các cặp từ/Hỏi ai còn mang vác khối bất biến cổ xưa trên đôi vai thanh tân thời đại, ngạo nghễ đi dưới vòm xanh khả biến khôn cùng”. Phải chăng đó còn là con đường của đối thoại, chất vấn đời sống trong thơ. Hơi thở của thời đại mới đang phả vào con đường. Và phía trước “Du Mê” là nhà ga của nhân loại. Hãy để cho chính cuộc sống lựa chọn con đường, lựa chọn con tàu đi tới tương lai.

Xem tiếp


Nguyễn Ngọc Dương

Những người cao tuổi như tôi đã chứng kiến quá nhiều các cuộc tách, nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh (ĐVHC) đến chóng mặt, nhất là từ sau thống nhất đất nước 46 năm qua.

Sau tháng 4/1975, cả nước có 73 ĐVHC. Năm 1976, cả nước đi lên cnxh, hướng đến “làm ăn lớn xhcn”, nên hàng loạt tỉnh được sáp nhập lại cho hoành tráng. Ví như 3 tỉnh miền núi Lào Cai, Yên Bái, Nghĩa Lộ nhập thành tỉnh Hoàng Liên Sơn. Lúc này cả nước chỉ còn 38 ĐVHC. Tiếp đến là sáp nhập nhiều đơn vị cấp huyện ở các tỉnh xung quanh để Thủ đô rộng ra, to lên. Rồi điều chỉnh địa giới một số tỉnh miền Trung v.v…

Xem tiếp

Đặng Văn SinhMột giọng thơ nữ lạ | LÊ THIẾU NHƠN


Từ lâu nay Maria Hoàn Nguyễn vẫn được xem là “người đàn bà làm thơ” có nhiều phong cách mà phong cách nào cũng để lại ấn tượng mạnh, tuy rằng đã hơn một lần chị “có nhời” với dân làng, mình chỉ “là kẻ rong chơi trên miền chữ nghĩa”. Riêng tôi nghĩ, đấy chỉ là cách nói hình ảnh, còn thực chất, cái kiểu “rong chơi” như Hoàn Nguyễn là nỗi khao khát cháy bỏng của không ít “thi huynh”, “thi muội”, hội viên của những hội văn chương sang trọng từ tỉnh lẻ đến kinh thành, chỉ mong có một hai câu thơ được thiên hạ nhớ đến. Hóa ra, cái nghiệp “thi khách” cũng gian truân lắm, không phải cứ nhãn mác đầy mình là thành ngay ông nọ bà kia nếu vẫn cứ tự sướng với type thơ “xay lúa” ý tứ nhợt nhạt, từ ngữ mòn sáo, cảm xúc hời hợt.

So với mảng thơ tình có yếu tố sex, hay gần hai chục bài “Thị Mầu” vừa chao chát vừa đong đưa, cái mà Hoàn Nguyễn gọi là thơ “giỡn” không phải dòng chính. Đó là loại thơ thường xuất hiện khi tinh thần “Cô Dở” bấn loạn hoặc tâm trạng buồn bực. Khá nhiều bài không đặt tiêu đề, thậm chí chỉ một cặp lục bát xuất thần trong khoảnh khắc, nếu không ghi kịp thời, ít phút sau là biến mất vô tăm tích.

Làm thơ “giỡn” không dễ, trước hết phải có khiếu hài hước, bởi lẽ “giỡn” là một từ thuần Việt có nội hàm khá rộng chỉ sự trêu đùa, châm chọc nhưng không có ác ý bởi phía sau nó là tiếng cười dân gian có tác dụng điều chỉnh những hành vi không phù hợp với quy ước văn hóa cộng đồng. Viết thơ “giỡn” lại phải có cái nhìn tinh tế, phải tìm ra những thứ bất bình thường trong sự bình thường của đối tượng mà người khác không thể nhìn ra. Phương tiện chủ yếu để thực hiện hành vi “giỡn” là hệ thống từ ngữ giầu sắc thái biểu cảm với tính đa nghĩa, đồng âm dị nghĩa, những từ láy đôi, láy ba, đặc biệt từ nói lái luôn có khả năng tạo ra tiếng cười. Mục đích của thơ “giỡn” là tiếng cười, nhưng không hiếm trường hợp sau tiếng cười lại là sự ấm ức, đôi khi cả tiếng khóc nữa.

Xem tiếp
Có thể là ảnh chụp cận cảnh 1 người
Hoàng Ngọc Hiến trả lời PV Talawas
 
Đó là tên bài trả lời phỏng vấn của GS Hoàng Ngọc Hiến trên Talawas (12/ 9/ 2009).
Đọc bài trên, chúng ta càng thấy rõ hơn “Cái nước mình nó thế” trong lĩnh vực văn hóa - văn chương - nghệ thuật. Bài khá dài, chúng tôi chỉ xin trích đoạn ba vấn đề: DỊCH THUẬT - TRÍ THỨC – TRƯỜNG VIẾT VĂN NGUYỄN DU mà theo tôi, vẫn có ý nghĩa thời sự.
***
talawas: Sang một vấn đề khác, vấn đề dịch thuật. Bản thân ông là người đã có nhiều công trình dịch thuật, ông có cho rằng dịch được 500 cuốn sách quan trọng nhất thuộc mọi lĩnh vực tri thức của nhân loại là đời sống văn hoá, trí tuệ tại Việt Nam sẽ được một đà tiến đáng kể không?

Hoàng Ngọc Hiến: Dịch thuật theo tôi là một trong những vấn đề quan trọng nhất hiện nay, vì nếu không khéo thì đầu óc của trí thức chúng ta bị hư hỏng bởi những bản dịch tồi chứ không phải bởi không có sách dịch. Cách đây sáu tháng, Nhà xuất bản Giáo dục có đưa cho tôi một bản thảo dịch những bài phê bình nổi tiếng của Mỹ và Pháp, dịch giả là Lê Huy Bắc. Tôi không tưởng tượng nổi, sao nó lại sai một cách ngu xuẩn như vậy. Lê Huy Bắc hiện nay là người giỏi tiếng Anh nhất trường Sư phạm, và trường Sư phạm hiện nay là một trường đại học mẫu mực, trường điểm của nhà nước, tương lai của nền học thuật Việt Nam. Trong bản giám định gửi cho nhà xuất bản, tôi nói rằng, một cuốn sách ba trăm trang chỉ cần ba cái nonsens, ba cái contresens là tác giả và nhà xuất bản mất uy tín. Còn ông Lê Huy Bắc, một đoạn mười dòng của ông ấy đã có đến bốn cái contresens, tức dịch ngược hẳn ý của người ta. Như vậy vấn đề dịch thuật hiện nay rất đáng lo ngại. Ở nước ngoài có một số khá đông người Việt rất thông thạo ngoại ngữ, lại có trình độ chuyên môn cao và tiếng Việt cũng khá, nhà nước cần có chính sách để khuyến khích họ đóng góp vào việc dịch thuật. Nhưng lớp người còn thạo tiếng Việt ấy ở nước ngoài chỉ mười, mười lăm năm nữa sẽ hết. Một khâu quan trọng nữa là đào tạo dịch thuật. Dĩ nhiên học ngoại ngữ đại trà là quan trọng, quần chúng có được có những bằng A, B, C hay đại học gì đó cho một ngoại ngữ là điều tốt, nhưng đào tạo dịch giả thật sự lại phải theo một con đường khác. Mỗi dịch giả kế cận phải qua ít nhất là một bản dịch khoảng 300 trang của những tác phẩm khó, thí dụ François Jullien trong tiếng Pháp, hay Freud trong tiếng Đức, nhưng phải thực hiện bản dịch này dưới sự kèm cặp trực tiếp của một dịch giả lão thành thực thụ. Một thầy kèm một trò.
talawas: Ai sẽ phân công người xứng đáng làm thầy để kèm học trò? Rất có thể một người được coi là thạo tiếng Anh nhất trường Đại học Sư phạm, chuyên gia về văn học Mỹ như ông Lê Huy Bắc sẽ được cử làm thầy?
Hoàng Ngọc Hiến: Đúng, sẽ có chuyện ngược đời như vậy, nhưng sở dĩ xảy ra chuyện ngược đời vì Lê Huy Bắc không được qua giai đoạn đào tạo thật sự với một người thầy xứng đáng. Nếu được học với tôi, tôi sẽ kèm xứng đáng, thì Lê Huy Bắc bây giờ đã là một dịch giả hoàn toàn khác. Nhưng vấn đề là ai trả tiền cho tôi để kèm từng chữ, từng dòng như vậy? Cái nhà nước này không biết trả tiền cho những chuyện như thế, họ không hình dung được mức thù lao cho những việc như thế.
Xem tiếp

Lời kêu gọi ủng hộ nhà văn và nhân dân vùng giãn cách xã hội

Vanvn- Chủ tịch Nguyễn Quang Thiều vừa thay mặt Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam phát “Lời kêu gọi ủng hộ các Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và nhân dân đang sống tại các vùng giãn cách xã hội” do đại dịch Covid-19. Sau đây là toàn văn lời kêu gọi.

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long – Văn Học Sài Gòn

Hà Nội, ngày 16 tháng 7 năm 2021

LỜI KÊU GỌI
ỦNG HỘ CÁC HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
VÀ NHÂN DÂN ĐANG SỐNG TẠI CÁC VÙNG GIÃN CÁCH XÃ HỘI

Kính gửi:

– CÁC HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

– CÁC CƠ QUAN ĐOÀN THỂ TRỰC THUỘC HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Thời gian gần đây, dịch Covid-19 đã và đang bùng phát với một tốc độ lây lan nhanh, diễn biến phức tạp, khó lường tại nhiều địa phương trong cả nước.

 
 
Trần Nhương 
 
TÔI CÓ Ý KIẾN NÊN THAY ĐỐI TƯỢNG THỤ HƯỞNG


Các nhà văn hầu hết là công chức, làm một công việc gì đó và hưởng lương. Khi về hưu đã có phần cứng lương hưu, cộng thêm nhí nhách viết lách thì không quá khó khăn. Khi nhà văn năm trong khu vực giãn cách thì khó khăn là không được ra ngoài gặp bè bạn, cà phê cà pháo chứ đời sống họ không đến nỗi khó khăn khi giãn cách. Thí dụ tôi, nếu giãn cách tôi ở nhà vẽ, viết vẫn có khoản lương hưu chục triệu chi tiêu.
Vậy thì tôi đề nghị GIÚP ĐỠ NHỮNG NHÀ VĂN ỐM ĐAU, KHÓ KHĂN TRONG CUỘC SÔNG.
BCH hãy thống kê xem hiện giờ có bao nhiêu nhà văn ốm đau, khó khăn, công bố và lập Quỹ hỗ trợ. Tôi nghĩ như thế chuẩn hơn so với giúp đỡ các nhà văn đang bị giãn cách.
Cứ nêu ý kiến thế, nếu phải thì BCH nên điều chỉnh
 
Xem tiếp


Hoàng Quốc HảiTỄU - BLOG: TIỄN BIỆT NGUYÊN CỤC TRƯỞNG CỤC XUẤT BẢN NGUYỄN KIỂM

 

Khoảng đầu tháng chạp năm 2010, tôi nhớ vào hồi 3 giờ chiều, có tiếng chuông reo ngoài cổng. Từ tầng 2 ngôi nhà tôi ngó xuống, thấy một đoàn khách lạ, khoảng 5 người. Cô gái đi trước ôm một bó hoa thật đẹp. Thoáng nhìn các gương mặt, tôi không thấy có ai quen. Nhưng hẳn là có việc gì vui đây.

Người lớn tuổi nhất trong đoàn đưa tặng tôi bó hoa, ông tươi cười với giọng nói thân thiện:- Giới thiệu với nhà văn, em là Nguyễn Kiểm, Cục trưởng Cục xuất bản, còn các em đây... Ông chỉ vào từng cô giới thiệu chức vụ và công việc... Ông quay về phía các cô đỡ lấy túi quà trao cho vợ tôi và nói – Có chút hoa quả biếu anh chị.

Thực tình tôi hết sức ngỡ ngàng, vì ấn tượng trong tôi không mấy thiện cảm với cái cơ quan mang tên ‘’ Cục xuất bản ‘’. Với đám nhà văn chúng tôi, họ như chiếc máy dò mìn. Họ soi mói từng li từng tí một, bắt bẻ, hoạnh họe khiến mất hết cả cảm tình mỗi khi gặp gỡ ở một nơi chốn hội họp nào đấy. Chợt thấy mặt họ, là tôi lảng.

Chỉ có một cái tựa sách ‘’ Bão táp cung đình ‘’, họ hạch qua Nhà xuất bản, yêu cầu tôi đổi tên sách mà không đưa ra được lý do chính đáng. Tôi yêu cầu giải thích thỏa đáng mới đổi. Dây dưa hơn một năm trời với biết bao phiền toái, bao cơ quan vào cuộc, họ mới chấp nhận cấp phép cho cái tựa sách. Đương nhiên việc đó diễn ra trước mấy đời cục trưởng trước ông Nguyễn Kiểm.

Vậy mà bây giờ lại chính đương kim Cục trưởng Cục xuất bản đến tận nhà với thái độ thân thiện, với hoa tươi, quả ngọt, với giọng nói cởi mở, thân tình.

Vốn trực tính, tôi hỏi luôn – Qủa thật lần đầu tiên được biết ông Cục trưởng, nhưng không hiểu có chuyện gì mà long trọng thế này?

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)