Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 Trần Nhương
 
(Tâm sư khởi nghiệp tuổi 80) 
Hôm nay 25-11-2021, đúng 1 tháng Trần Nhương bán sách qua mạng. Có thể vui mừng báo tin cùng bầu bạn đồng nghiệp và bạn đọc yêu quý rằng: KẾT QUẢ TỐT ĐẸP.
Tiểu thuyết hài hước KIM KỔ KỲ KUẶC KÝ do Nhà xuất bản Hội Nhà văn cấp phép tháng 9-2021. Tiểu thuyết gồm 38 chương, dày 461 trang, 34 minh họa, sách khâu chỉ, bìa gấp 4 màu. Trong sách có một số ý kiến nhận xét của các nhà lí luận văn học và bạn đọc (ý kiến của phần 1 của tiểu thuyết in năm 2016).
Khi có giấy phép rồi phải có tiền mới thành sách mà sách danh chính ngôn thuận chứ không in lậu hay in phô tô dăm chục cuốn tặng bạn bè. Tôi không liên hệ với một Nhà sách nào để liên kết xuất bản để họ phát hành cho mình. Làm thế thì nhàn thân già nhưng hiệu quả thì chỉ nhận ít sách còn lợi nhuận Nhà sách hưởng là chính. Tôi quyết định tự in, tự phát hành xem sao. Thời công nghệ 4.0 người ta bán online từ mớ rau đến ô tô, tại sao mình có sách không bán qua mạng.?
Tuy liều nhưng cũng lăn tăn lắm, liệu bỏ ra đống tiền nộp lệ phí cấp phép xuất bản, tiền giấy công in rồi có thu hồi được vốn không ? Nếu thu đủ số bỏ ra mấy chục triệu là thắng lợi, không cần lãi không cần nhuận bút…
Rón rén cũng có tí bẽn lẽn rằng nhà văn gì mà phải đi bán sách của mình, hơi bị kém tắm. Nhiều nhà văn nổi tiếng bản thảo chưa xong mà các nhà sách tranh nhau đã kí hợp đồng. Thân phận mình nhà văn chân đất mắt toét thơ văn đôi chữ câu dọc câu ngang. Biết mình là ai nên tôi tự họa chân dung mình: Thi ca toàn là gió / Hội họa toàn là mông/ Lão chưa hưu gì cả/ Có em nào tít không ? (Trần Nhương có nhiều tâp thơ có từ gió như Gió bát ngát đồng rừng, Gió tháng Ba vẫn thổi, Gió đang xoan…)
Xem tiếp

 Đắc Trung

 
(Nhân Hội nghị Văn hóa toàn quốc)


Phần một

VĂN HÓA

Thế nào là văn hóa?

Nhiều học giả thể hiện chính kiến của mình, nhưng định nghĩa của Mayo (F.Mayor) cựu Tổng Giám đốc UNESCO: "Văn hóa bao gồm tất cả những gì làm cho dân tộc này khác với dân tộc khác, từ những sản phẩm tinh vi hiện đại nhất, cho đến tín ngưỡng, phong tục tập quán, lối sống và lao động" đã được cộng đồng quốc tế chấp nhận tại Hội nghị Liên minh chính phủ về các chính sách văn hóa tại Vơ-ni-dơ (Venise - Ý) năm 1970. Ngắn gọn nhưng súc tích, nội hàm toát lên được những yếu tố cơ bản của văn hóa. Đó là toàn bộ mọi hoạt động sáng tạo và những giá trị của nhân dân một quốc gia, một dân tộc về sản xuất vật chất và tinh thần trong sự nghiệp dựng nước, giữ nước được biểu hiện về lý tưởng sống, các quan niệm về vũ trụ, nhân sinh, tôn giáo, tín ngưỡng trong lao động và đấu tranh cùng với việc tổ cức đời sống tạo dựng xã hội. Qua đó mỗi dân tộc tự nhận biết mình, thể hiện mình và tạo cơ sở để giao lưu, tiếp nhận những tinh hoa văn hóa các dân tộc khác.

Văn hóa liên quan trực tiếp đến sự tồn vong mỗi quốc gia. Mất biên giới văn hóa đồng nghĩa với mất chủ quyền dân tộc.

Thời chiến ngồi trên lưng ngựa có thể lấy được thiên hạ, nhưng muốn cai trị bình yên xã tắc thì phải dựa vào sức mạnh tinh thần làm nòng cốt cho việc quy tụ, đoàn kết toàn dân đặc biệt văn hóa

Xem tiếp
  Lưu Trọng Văn
 
75 năm trước ngày 24.11.1946 cụ Hồ khai mạc Hội nghị Văn hoá toàn quốc lần thứ nhất. 
Cụ nói: “Tôi mong chúng ta đem văn hóa lãnh đạo quốc dân để thực hiện độc lập, tự cường và tự chủ”.
Cụ nhấn mạnh:
"Văn hóa phải soi đường cho quốc dân đi”.
Tiếng vỗ tay vang rền, trong đó vỗ nồng nhiệt nhất có lẽ là 15 uỷ viên Uỷ ban Văn hoá toàn quốc.
15 ủy viên của Uỷ ban danh giá này là: Nguyễn Hữu Đang, Hoàng Xuân Hãn, Đào Duy Anh, Hồ Hữu Tường, Bùi Công Trừng, Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Thiệu Lâu, Trương Tửu, Khái Hưng
Thế Lữ, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Xuân Khoát, Nguyễn Văn Huyên, Vũ Ngọc Phan, Nguyễn Đình Thi.
Gã cố tình có chữ "và" để chia ra hai nhóm trong Uỷ ban này.
Nhóm dưới 6 người,mọi người đã biết họ đến cuối đời vẫn gắn bó với thể chế DCCH và XHCN sau này.
Còn nhóm trên, 9 người, diễn biến theo con đường khác do nền tảng Văn hoá mà họ thấy không còn phù hợp với tầm nhìn Nhân văn của họ.
Xem tiếp

 Trần Nhuận MinhGấp rút hoàn thành dự án cầu Cửa Lục 1 trong tháng 11 năm nay | Giao thông  | Vietnam+ (VietnamPlus)

 
 
Ngày 19/11/ 2021, UBND phường Hồng Gai, TP Hạ Long, thực hiện các văn bản chỉ đạo của UBND tỉnh về việc đặt tên cho công trình cầu giao thông trên địa bàn TP Hạ Long đang xây dựng, đã ban hành văn bản ( không đóng dấu – dù là dấu treo, không ghi số và không kí tên ) gửi cho các gia đình, thành viên các gia đình – những công dân trong phường, về việc muốn đặt tên cây cầu mới nối khu Công nghiệp Cái Lân với xã Lê Lợi là Cầu Tình yêu.

Trước hết gia đình chúng tôi gồm 8 công dân trong trọng thái sức khỏe tốt, thần kinh tỉnh táo bình thường, hoan nghênh lãnh đạo Phường hỏi ý kiến các công dân về việc đặt tên cho cây cầu mới, nhưng cái tên TÌNH YÊU hoàn toàn không phù hợp, và nghe có gì không ổn mà chúng tôi không biết đặt tên cho cái “trạng thái tinh thần không ổn” ấy là tên cái gì.

Ý kiến của 8 thành viên gia đình chúng tôi là đề nghị “ giữ nguyên tên có trong Dự án, là cầu Cửa Lục và là Cầu Cửa Lục 1, Cầu Cửa Lục 2, Cầu Cửa Lục 3, cũng giống như 2 cầu bên núi Bài Thơ là Cầu Bài Thơ 1, Cầu Bài Thơ 2, và lớn hơn Cầu Bãi Cháy.

Xem tiếp
Lưu Trọng Văn

Theo các báo:
"Ngày 24-11, Hội nghị Văn hóa toàn quốc được tổ chức nhằm đánh giá việc triển khai đường lối, chủ trương của Đảng về công tác văn hóa, văn nghệ thời gian qua; kết quả xây dựng văn hóa, con người Việt Nam sau 35 năm đổi mới đất nước."
Gã nghĩ hội nghị Văn hoá sẽ khó thành công,dù với mục đích gì, khi mỗi người VN chưa có định nghĩa chung:
Văn hoá là gì?
Gã đã từng đặt câu hỏi này cho nhiều đối tượng khác nhau-chính khách, giáo sư, nhà văn, doanh nhân, nhà khoa học, sinh viên, thợ thuyền, nông dân... ở VN-không có gì ngạc nhiên, mỗi người một định nghĩa khác nhau.
Các bạn facebook của gã hãy làm phép thử trong gia đình, bạn bè, nơi mình làm việc đi! Bảo đảm chả ai nói giống ai sất.
Một Dân tộc không thể hùng cường được nếu không có được định nghĩa chung, ngắn gọn nhất, bản chất nhất- Văn hoá là gì- để hiểu và tự giác tuân thủ từ bé cho đến lúc lìa đời.
Xem tiếp

 


Theo tin từ fb DTN (Ngô Đức Hành) Anh Đoàn Xuân Hoà mất vào 16h00 chiều nay 19/11/2021 tại Bệnh Viện Hữu Nghị Việt Xô sau một thời gian bị bệnh nặng.

Nhà thơ Đoàn Xuân Hoà, sinh năm 1954, quê gốc Quảng Trị nhưng sinh ra và lớn lên trên đất Nghệ An.

Anh đi vào cõi mênh mông khi còn bao dự định về cuộc sống, sáng tác, đặc biệt là tình cảm dành cho bạn bè. Rất đau buồn.

Thế là một người thân thiết nữa lại ra đi, thiếu vắng anh nhớ và thương anh vô cùng anh em bầu bạn thương tiếc khi nghe tin anh đã ra đi đột ngột quá, chia buồn với chị Bình và 2 cháu. Vĩnh biệt anh!

 

Hiện chưa có thông báo về tang lễ

 

trang trannhuong.com và gia đình tôi xin chia buồn cùng gia quyến. Câu cho Anh linh Đoàn Xuân Hòa thanh thản về Trời...

 

Sao đột ngột quá.

Vội thế Hòa ơi.

Càn không nghiêng ngả

Khuyết đi một người

Xem tiếp

Đắc Trung

Nhân "Ngày Nhà giáo Việt Nam" 20/11
 

1

 

Ý Yên vốn rất nghèo. "Bốn tổng dân đen người cũ kỹ. Ba mùa đồng trắng nước trong veo...". Đời sống chỉ trông vào hạt thóc củ khoai. Tháng ba ngày tám giáp hạt, mất mùa tất cả liêu xiêu vì đói.

Nghèo. Nhưng Ý Yên là Đất học.

Từ triều Hậu Lý nền giáo dục quốc gia được xác lập, hệ thống trường học hình thành từ Kinh đô Thăng Long đến các phủ huyện. Ngoài trường do nhà nước phong kiến quản lý, đáp ứng nhu cầu hiếu học của người dân nhiều vị đỗ Đại khoa nhưng không ra làm quan, hoặc từ quan về quê lập ra.

Ở Ý Yên nổi tiếng là trường của Hoàng giáp Phạm Văn Nghị.

Xem tiếp
Nhà văn Phạm Ngọc Tiến 
 
(Đọc tiểu thuyết hài hước “Kim kổ kỳ kuặc ký” của nhà thơ Trần Nhương)
Nghe giang cư văn chương rộ lên cuốn tiểu thuyết có cái tên chả giống ai này sốt ruột bèn nhắn cho Trần Nhương. Gửi cho em Trọc sách ngay, gửi chứ không mua, đọc hay thì mua nhiều ủng hộ, dở thì dẹp.
Sách đến lật giở đọc mấy lời đầu truyện của tác giả, thầm nghĩ tưởng gì. Hóa ra ông Bão Vũ, Hải Phòng viết 3 chương đầu rồi bỏ. Ông Trần Nhương tiếc của viết tiếp. Lại là văn chương giả cổ mượn cổ nói kim bằng thủ pháp hoạt kê, chương hồi.
Nghĩ chưa dứt thì đã cười sằng sặc ngay từ trang đầu chương đầu. Bố sư khỉ nhân vật nhân veo gì mà như này. Mao Tôn Úc chít nội Mao Tôn Cương một anh tẫu chính cống làm nghề phê bình giống như tiền nhân bị thằng hàng thịt tẩn cho trận đòn vì chê thơ nó. Nước mẹ không ưu ái Mao Tôn Úc phải dạt về nước Nam, ban đầu là bình văn luận thơ sau chuyển làm gián điệp thu thập tin tức nước Việt rồi bị đồng bọn giết thảm.
Lại một anh tẫu khác Kim Thánh Phán là con cháu Kim Thánh Thán lừng danh, bị tao loạn trôi dạt cư ngụ đã lâu thành dân Việt bị họa văn chương cấm xuất bản.
Chưa hết, nhân vật Nhương Tác Nghiệp nhà văn Việt có quán cơm “Trần Nhương chấm com” làm nơi tụ tập văn nhân. Ba nhân vật này xuyên suốt tiểu thuyết gây ra bao nhiêu chuyện cười đấy mà mếu có khóc có. Tài thật riêng nhân vật từ tên đến thân thế đã đủ sặc bụng.
Đã hết đâu còn nhân vật Trưởng Thượng Văn Hào mới kinh khiếp. Đây là nhân vật kiểu như quan chức văn nghệ thời bây giờ nắm mọi nhẽ mọi lề lối mọi hoạt động của văn chương nước nhà.
Và đây mới là quan trọng, nhân vật Na nhân vật Đàm Linh những phận nữ nhi xinh đẹp tuyệt vời nhưng cuộc sống nhiều xoay trở khi họ gắn số phận mình với những nhân vật văn chương vừa điểm. Kinh hồn táng đởm.
Xem tiếp



Đắc Trung

Cổ nhân dạy: "Không sợ trong đời không có ngọc minh châu, chỉ sợ trong đầu không có một cuốn sách". Cổ nhân cũng dạy: "Đọc sách phải suy nghĩ, nếu không đọc cũng vô ích và suy nghĩ phải đọc sách, nếu không suy nghĩ chỉ quẩn quanh trong bóng tối".

Cha ông ta xưa lấy văn để tải "đạo" nên "đọc" được coi là "đạo".

Sách là thầy, là bạn, là tri âm tri kỷ. Không hiểu hỏi sách, vui buồn tìm đến với sách. Sách dạy ta, khuyên ta, đồng cảm với ta, chí tình chí nghĩa với ta mà rất vô tư trong sáng. Sách nâng nhân cách ta lên, mở rộng cho ta tầm trí tuệ, giúp ta thông thái bớt sai lầm. Đọc được nhiều sách, hiểu biết suy nghĩ được nhiều điều. Không đọc sách giống như đứng dưới chân núi chỉ thấy bốn bề cây cối um tùm rậm rạp. Đọc nhiều, sách đưa ta lên cao. Từ trên cao vẫn đôi mắt ấy nhưng nhìn được rộng hơn, rõ hơn. Vẫn đôi tay ấy nhưng khi giơ lên người từ xa có thể nhìn thấy. Vẫn âm thanh ấy nhưng khi hú gọi người từ xa có thể nghe thấy. Đọc nhiều sách giúp ta cao sâu mưu trí. Công dụng của sức chỉ có một, nhưng công dụng của mưu trí gấp ngàn lần. Giỏi kiếm thuật, giỏi võ nghệ chỉ địch nổi mấy chục người, nhưng giỏi mưu lược có thể địch nổi vạn người. Hiệp sĩ Hy Lạp có câu: "Thua thường do lỗi ở kiếm. Thắng thường do công của sách". Ở đời học ít hiểu nhiều, hơn học nhiều hiểu ít. Mà muốn hiểu nhiều thì phải đọc. Trong cuộc sống những ai dù tột cùng quyền cao chức lớn, hoặc giàu có "phú gia địch quốc" nhưng ít đọc thường dễ bị người khác coi thường. Nghèo nhất trong mọi cái nghèo, khổ nhất trong mọi thứ khổ và nhục nhất trong mọi nỗi nhục là sự tăm tối. Mà muốn thoát khỏi tăm tối thì phải đọc. Hàng ngày tìm món ăn cho dạ dày thì cũng phải lo món ăn cho óc. Món ăn cho óc chính là đọc. Khi mở mắt chào đời mọi người giống nhau là đều không biết gì ngoài oe oe khóc

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)