Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Ngô ThảoNhà văn Ngô Thảo: Và “Của để dành”... | Báo Công an nhân dân điện tử
Nhà văn

 

Tôi là Ngô Thảo, 80 tuổi, 54 tuổi Đảng ( Nhập ngũ 1965, vào Đảng 1966 ).

Nguyên Thiếu tá quân đội, Nguyên Đảng ủy viên Khối cơ quan Trung ương về công tác tư tưởng nhiều khóa. Từ các Đại hội 10,11, tôi đều có góp ý chủ yếu về công tác Đảng trên lĩnh vực văn hóa, văn nghệ, các ý kiến đều đã dăng trên các báo.

Riêng lần này, tôi chỉ xin nhắc lại một góp ý cụ thể, là mấy chữ trong Mục tiêu xây dựng đất nước : DÂN GIÀU NƯỚC MẠNH, XÃ HỘI DÂN CHỦ, CÔNG BẰNG VĂN MINH.

Tuy chỉ là mấy chữ hầu như đã quen thuộc, nhưng trong thực tế, nó đã làm phát sinh những hiện tượng xã hội đi chệch ngay từ đầu cơ sở Cương lĩnh của Đảng Cộng sản VN là theo Chủ nghĩa Marx- Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh.

Sinh thời, trong nhiều Văn kiện, phát biểu, đến trong văn bản cuối cùng là trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đều nói rõ : Xây dựng ĐẤT NƯỚC GIÀU MẠNH. Thế mà đã mấy kỳ Đại hội, lại thay bằng DÂN GIÀU NƯỚC MẠNH. Chữ không thay nhiều, nhưng nghĩa đã rất khác nhau.Chủ nghĩa Marx- Lê nin không đề cao sở hữu cá nhân. Hướng tới DÂN GIÀU, nghĩa là công nhận SỞ HỮU CÁ NHÂN như là mục tiêu của xã hội tương lai, là đi ngược hoàn toàn tư tưởng của chủ nghĩa mà Đàng lấy làm nền tảng. Không nên quên, một tiền đề của Marx là : “Tư hữu là nguồn gốc mọi tội lỗi” .Trong thực tế, ngay cả ở những nước đã phát triển, thì có thể bình quân thu nhập đầu người cao, nhưng không có nghĩa , tất cả mọi người DÂN đều sở hữu được một cơ số tài sản để được gọi là GIAÙ. Vả lại, trong mọi hình thái xã hội phát triển, người ta không chống mọi người làm GIÀU chính đáng, nhưng không thể, và không phải người DÂN nào cũng cần GIAÙ. Hầu hết người LAO ĐỘNG,cả chân tay và trí óc đều chỉ mong muốn có một cuộc sống no ấm,có công ăn việc làm, và đủ điều kiện làm việc. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng chỉ có : Ham muốn tột bậc là Nước nhà được Độc lập, Dân ta được Tự do, Đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo măc,ai cũng được học hành. Hơn nữa, khi đề cao mục tiêu DÂN GIÀU là nhấn mạnh tiêu chí về cuộc sống VẬT CHẤT,mà xem nhẹ cuộc sống TINH THẦN.VẬT CHẤT nhiều đến đâu cũng chỉ là PHƯƠNG TIỆN, ĐIỀU KIỆN, không thể là MỤC ĐÍCH SỐNG của mọi người

Xem tiếp

Bùi Công Thuấn

 

Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam khóa X, nhiệm kỳ 2020 - 2025: Kỳ vọng vào  nguồn năng lượng mới

 

Dư âm còn lại trong tôi sau những ngày dự Đại hội lần thứ X - Hội Nhà văn Việt Nam (23-25/11/2020) là niềm vui về một Đại hội chuyển giao thế hệ và những băn khoăn về con đường trước mặt của văn chương Việt Nam.

MỘT ĐẠI HỘI YÊN Ả ĐẾN NGẠC NHIÊN

596 nhà văn dự Đại hội, nhưng chỉ có một ý kiến của đại biểu 90 tuổi. Cụ lên đọc phát biểu trang trọng, bài bản. Mặc dù hội trường rất trật tự nhưng tiếng của cụ lạc vào cõi nào. Lũ nhà văn thế hệ con cháu cụ ngồi phía dưới chỉ thấy tội nghiệp cho cụ.

Có nhiều thời gian dành cho tham luận và phát biểu ý kiến nhưng cũng không có nhà văn nào lên tiếng. Cả khi chờ kết quả kiểm phiếu, chủ tịch đoàn kêu gọi nhà văn trình bày ý kiến tự do (không cần đăng ký trước), cũng không ai đăng đàn. Người này nhìn người kia, cười. Xong! Cả hội trường im lặng, nói chuyện thì thầm. Điều này gây kinh ngạc vì ở đại hội cơ sở còn có một vài ý kiến, càng kinh ngạc so với các kỳ đại hội trước, người ta tranh cướp micro để phát biểu.

Xem tiếp

Đỗ Trọng Khơi


 

Bao giờ thong thả lên chơi nguyệt

Cho cả cành đa lẫn củ đa…

Chiêu Hổ

Nói đến thơ văn viết về "cái ấy", "chuyện ấy" thì tự ngàn xưa có tiếu lâm, ca dao, phương ngôn tục ngữ, và mấy trăm năm dòng văn học thành văn cũng đã từng lưu. Hơn thế nhiều nơi có đền thờ, hàng năm tổ chức lễ hội rước đôi sinh thực khí, cái nõ cái nường. Sách Dịch viết "Nhất âm nhất dương thành đạo". Âm, chỉ về cái âm khí, âm hộ của giống cái - đàn bà. Dương, chỉ về cái dương khí, dương vật của giống đực - đàn ông, khi hai cái sinh khí này giao hợp với nhau để sinh trưởng, gọi là Đạo. Đạo - quy luật tự nhiên, duy trì sự sống. Đó là đôi báu vật vô ngần quý giá, mầu nhiệm không gì so sánh được. Qúy giá là vậy nhưng trong sinh hoạt thường nhật nói/viết về đôi sinh thực khí nõ nường đó bằng tên tục của nó lại dễ bị chê dâm tục.

Văn học thành văn Việt Nam có không ít tác giả tác phẩm đề cập tới "cái ấy", "chuyện ấy". Thi hào Nguyễn Du với Truyện Kiều cũng đã dành cho "cái ấy" những câu kỳ tuyệt: "Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên", "chuyện ấy": "Vành ngoài bảy nhẽ vành trong tám nghề / Chơi cho liễu chán hoa chê / Cho lăn lóc đá cho mê mẩn đời"…

 
* Tranh Trần Nhương
Xem tiếp
 
Tối nay ông Trump họp gia đình.Ngắm đệ nhất gia đình đầy tiềm năng của nước Mỹ: Donald Trump | Thế giới |  Thanh Niên
- Tình hình kết quả bầu cử đến giờ phút này là tôi hết hi vọng nắm quyền thêm một nhiệm kì nữa. Qua bầu cử thì thấy rõ là gia đình ta có nhiều thế lực thù địch. Vì vậy hôm nay tôi họp để cùng bàn bạc xem ta sẽ định cư ở nước nào.
Cả nhà lặng phăng phắc. Mọi người cùng suy nghĩ.
Bà vợ lên tiếng:
- Định cư ở châu Âu thì không thể. Vì châu Âu khi hết chức vụ quyền hạn là coi như hết sạch. Ở Trung Đông chiến tranh liên miên. Nga, Trung quốc & Cu Ba là đối thủ. Các nước khác đa nguyên đa đảng cãi nhau chí choé không ổn định chính trị.
Người con gái xinh đẹp của bà vợ thứ hai có ý kiến:
- Theo con ta nên định cư tại VN. Con theo Ba sang VN rồi con biết. Ở VN là nơi đáng sống nhất. Hơn nữa đất nước đó họ quí trọng lãnh đạo. Dù về hưu rồi nhưng có việc gì đều được mời. Được xin ý kiến. Ai ai cũng cố gắng giữ cho mình chữ Nguyên. Mất chữ Nguyên là coi như mất hết. Thậm chí nhiều người về hưu còn có xe phục vụ riêng, bác sĩ riêng, bảo vệ riêng. Một đất nước phải nói là rất nhân văn.
Cậu con trai vợ đầu góp thêm:
- Con cũng đồng ý là định cư tại Việt Nam. Người VN rất yêu quí Ba. Đợt bầu cử vừa qua trên mạng xã hội có đến 98% người Việt mong muốn Ba đắc cử. Ba sang đó định cư thỉnh thoảng đi đây đi đó có khi còn được giới thiệu là Nguyên Tổng thống Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ.
Vợ ông Trump ái ngại:
- Sang VN tôi sợ nhất là cái tính cách của ông. Ăn nói phát biểu thì vô tội vạ. Tính khí thất thường coi ai chả ra gì. Thích gì cứ thế làm. VN người ta dân chủ. Mọi việc dân biết dân bàn dân kiểm tra. Ông không thay đổi người ta sẽ ghét.
Ông Trump ngắt lời vợ:
Xem tiếp


Trần NhươngBế mạc Đại hội X Hội Nhà văn Việt Nam - Báo Nhân Dân



Đó là cảm nhận của riêng Tôi.

Điều thành công nhất trong đại hội này là chuyển giao thế hệ từ lãnh đạo gần 80 sang lãnh đạo gần 70. Một BCH 11 người tương đối ngon nghẻ. Có âm dương, có vùng miền. Chỉ tiếc khúc ruột miền Trung đau thương không có ai vào BCH, làm cho miền Trung như khúc ruột thừa !

Chủ tịch Hữu Thỉnh sau 20 năm chèo lái giờ lui vào hậu trường nhiếp chính (cố vấn). Sự đóng góp của ông rất đáng ghi nhận. Theo nhà thơ Vũ Quần Phương nói Hữu Thỉnh có tài làm cho “Kín trên bền dưới”. Đúng vậy, ông là người đam mê lãnh đạo, có tư chất lãnh đạo ngay từ khi chúng tôi cùng học Trường Nguyễn Du khóa 1. Ông chỉ có nhược điểm một chút là bao sân, hình như ít tin cộng sự. Ông là một thi nhân đích thực. Mừng cho ông sẽ có những bài thơ hay “Một mình một mâm cơm / ngồi bên nào cũng lệch”. Phó chủ tịch Nguyễn Trí Huân 20 năm kiên trì phò tá, lành hiền và cũng có phần mờ nhạt. Bao nhiêu năm ông chẳng viết chữ nào. Nay về nghỉ ông hãy viết đi, chí ít cũng ghi hồi kí về những năm tháng cấp phó bền bỉ của mình. Ủy viên BCH Trần Văn Tuấn dù là vé vớt nhưng ông vẫn đóng góp cho Hội Nhà văn thành phố Sài Gòn.

Cuộc đời ai chả xuất hiện rồi lại trở về với chỗ ra đi. Đến quan to chức trọng qua rồi cũng về làm dân. Làm dân tử tế mới quan trọng !

Xem tiếp
 
DANH SÁCH BAN CHẤP HÀNH KHÓA X
 
CHỦ TỊCH NGUYỄN QUANG THIỂU 
PCT- Trần Đăng Khoa
PCT- Nguyễn Bình Phương
- Nguyễn Thị Thu Huệ
- Lương Ngọc An
- Trần Hùng
- Vũ Hồng
- Bích Ngân 
- Phan Hoàng
- Khuất Quang Thụy
- Hữu Việt
 
  Nguyễn Quang Vinh
Chiều nay bỏ phiếu.
Sôi nổi. Tưng bừng. Hân hoan. Hàng nối hàng. Già đứng trước. Trẻ nhường nhịn đứng sau. Yêu cầu không chen nhau làm mất trật tự.
Một cô cầm cái dấu đóng vào mặt sau thẻ đại biểu thì mới được cho phiếu vào khe thùng ( nói là tránh gian lận bỏ 2 lần. Học kinh nghiệm Mỹ).
Một cụ bỏ xong quay ra hoan hỉ, nói, nhớ quá thời đi mua thịt bằng phiếu.
Seo phì tưng bừng khi bỏ phiếu. Nhác thấy những anh chị có trong danh sách bầu vẻ mặt căng căng thẳng thẳng. Ban kiểm phiếu cử một vị đại biểu trung niên cánh tay cuồn cuộn đón chắc phiếu từ tay đại biểu rồi cho vào thùng.
Mình càu nhàu với Trần Đăng sao lại không cho tôi trực tiếp bỏ phiếu vào khe. Trần Đăng dịu dàng giải thích, nói ông ngu quá, các cụ ông cụ bà tay yếu chân run cứ nhón nhón nhón chân tìm khe nhỡ thùng phiếu nó đổ úp phát thì tàn một đời văn à.
Lại nghe trưa nay có một đại biểu già trượt ngã cầu thang, may không nặng.
Tìm mãi mới thấy Trần Đăng Khoa đang xếp hàng lọt thỏm giữa hai nhà thơ nữ to cao lừng lững. Nhìn Khoa lũn cũn đi bỏ phiếu thấy như đang chơi với các anh chị ở góc sân nhà em.
Tối nay mới kiểm phiếu. Kiểm xong Ban chấp hành mới bầu Chủ tịch, 2 phó chủ tịch. Sáng mai lễ bế mạc sẽ khoe với thập loại chúng sinh. Tưởng tối nay sẽ bắt đầu nghe rò rĩ thì thào từ ban kiểm phiếu hoá ra kiểm phiếu nhanh như chớp, có kết quả luôn.
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm ngồi hàng ghế sau cùng, luôn trong tư thế nghiêm chỉnh, cười tủm tỉm.
Ai bỏ phiếu thì được ăn dưa hấu và ca phê sữa được pha giữ trong thùng. Ai chưa bỏ thì các trưởng đoàn dùng cơ bắp dịu dàng dẫn giải tới thùng phiếu để vui sướng reo lên " Đoàn tôi xong".
Rõ ràng, đại hội đang đi từng bước, đoàn kết, thương yêu, bỏ qua thời kì quá độ, tiến thẳng, tiến vững chắc đến kết thúc tại tiệc mặn trưa mai.
Xem tiếp

Nguyễn Quang Vinh


(4).
Đâu như 8g 30 sáng thì bắt đầu ngày đại hội chính thức thứ nhất.
Nói “đâu như” theo cách đoán mò vì từ trong hội trường và ngoài tiền sảnh đông và rộn ràng giống nhau.
Nhóm mấy nhà văn già chưa chịu vào Hội trường, cãi nhau mạnh mẽ, người khẳng định đại hội đã bắt đầu, người nói chưa, vì chưa thấy chào cờ, lại có người kết luận, đã chào cờ, đã mặc niệm những nhà văn đã mất. Cãi thế thôi mà dỗi, mỗi người một hướng, ra ca phê luôn.
Trên bục, nhà thơ Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh có vẻ như đang quán triệt hay đại khái kiểu như quá triệt về việc bầu Ban chấp hành. Chả nghe thấy gì, chỉ thấy khẩu khí mạnh mẽ, ánh mắt long lanh, miệng nhọn, tóc bay là chắc chắn đang quán triệt, kinh nghiệm thế.
Công nhận, đây là hội trường quá đặc biệt, với một hệ thống âm thanh rất minh bạch, tức anh nói thì tự anh nghe, còn người nghe thì không nghe anh nói.
Thấy nhà thơ Bùi Hoàng Tám đi bắt tay, cười, bắt tay, seo phì liên hồi với rất nhiều đại biểu, mình và nhà thơ Trần Đăng chặn lại. Ông định gây dấu ấn kiếm phiếu vào Ban chấp hành đấy à. Bắt tay gì nhiều thế? / Đéo đâu, không đi bắt tay thì biết làm gì. Rồi cười tít cả mắt. Trần Đăng nói, lão này vuông vuông thế mà có bài thơ hay thật, “ Đi ăn cưới vợ cũ” ấy: Vợ cũ mặc rất đẹp
Nhìn thấy chạy ra chào
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)