(
PetroTimes)
– Theo GS Hồ Ngọc Đại, một đứa trẻ học giỏi toán đáng được đề cao thì
những đứa trẻ chăm quét nhà cũng nên được khen. Quan niệm về sự bình
đẳng, dám chịu trách nhiệm, biết chia sẻ là điều tiên quyết trong giáo
dục hiện đại. Và nếu muốn đổi mới tận gốc nền giáo dục Việt Nam thì phải
bắt đầu từ lớp 1. Thế nhưng, nền giáo dục nước ta hiện không xác định
được mục đích cơ bản nên sách giáo khoa toàn sử dụng “vốn tự có” và vì
lợi ích của chính họ. PetroTimes đã có cuộc trao đổi với giáo sư về câu
chuyện này.
“Có đến đâu làm đến đó”
PV: Gần đây dư luận đang sôi nổi bàn về việc học sinh phổ thông chỉ cần học 9 năm là đủ, giáo sư nghĩ thế nào về vấn đề này?
GS Hồ Ngọc Đại: Học 9 năm hay 12 năm không phải là vấn đề cốt
lõi. Thực ra, xưa nay người ta không dám công khai đề cập đến vấn đề của
giáo dục Việt Nam là giáo dục vì lợi ích của ai? Tôi có thể khẳng định,
ở bất cứ thời đại nào, đó vẫn là câu hỏi mấu chốt nhất.
Vì lợi ích của ai mà cần học 9 năm hay 12 năm? Theo tôi, có hai lợi ích
và hai cách xử lý, một là lợi ích của người hưởng giáo dục và lợi ích
của những người xung quanh nó bao gồm thầy giáo, gia đình, các nhà quản
lý, Đảng và Nhà nước… Nếu lợi ích đó mọi người không nói ra một cách
công khai, minh bạch thì sẽ làm giáo dục một cách “ậm ờ”.
Sai lầm hiện nay là không xác định được đâu là mục đích cơ bản của giáo
dục vì lợi ích của ai. Vì thế, những người viết sách giáo khoa về cơ
bản là vì lợi ích của chính họ. Tất nhiên không ai dám nói ra điều đó,
nhưng bản chất là như vậy.
PV: Thế nhưng, người ta đang có ý định viết lại sách giáo
khoa. Nói như thế, chẳng hóa ra là chúng ta lại đang thay cái sai bằng
một cái sai khác?
GS Hồ Ngọc Đại: Nhiều nhà giáo dục hiện nay đều dùng “vốn tự có”
để kiếm sống, tức là luyện đại học rồi phiên phiến dùng kiến thức đó để
dạy phổ thông. Viết giáo khoa nhưng họ không nghiên cứu đối tượng mà họ
phải phục vụ. Ví như chuyện huy động những người dạy đại học viết sách
giáo khoa phổ thông là điều hoàn toàn vớ vẩn vì họ có biết gì về phổ
thông, về trẻ em đâu. Với mấy chữ “vốn tự có” họ viết “phiên phiến” đi
là thành sách giáo khoa phổ thông. Đã có lần tôi gọi một số người viết
sách giáo khoa vừa bất tài vừa thất đức. Và điều nguy hiểm nhất là họ
chỉ vì lợi ích của chính họ, bằng “vốn tự có” của họ. Đó là điểm mấu
chốt nhất mà có ai dám nói ra đâu? Họ nhân danh nhiều thứ,
nhưng bản chất là phục vụ lợi ích cho chính họ. Và khi mà người ta đặt
lợi ích của mình lên trên hết thì con trẻ sao còn được coi trọng nữa.
Trước đây, có những người từng làm việc ở cơ quan tôi, sau đó bị loại
vì không đủ sức nhưng họ lại là tác giả sách giáo khoa, thậm chí còn là
chủ biên. Họ bị loại vì không chịu tu dưỡng nghiệp vụ mới mà chỉ dựa vào
vốn liếng kiến thức ít ỏi. Tôi đã cảnh báo chuyện này cách đây mấy chục
năm rồi nhưng không ai để ý.
Vừa rồi giáo dục có chương trình giảm tải vì chương trình nặng quá.
Nguyên tắc giảm tải về mặt chính trị xã hội là đúng nhưng về mặt nghiệp
vụ thì hoàn toàn vớ vẩn, thực thi hoàn toàn sai lầm.
PV: Đúng là luôn tồn tại khoảng cách giữa chính sách và sự
thực thi trong nhiều lĩnh vực ở nước ta. Cụ thể thì sai lầm về mặt thực
thi chính sách giảm tải giáo dục thể hiện ở đâu, thưa giáo sư?
GS Hồ Ngọc Đại: Tư duy của họ thô sơ lắm, theo kiểu thấy phần
nào nặng quá là họ vứt bỏ luôn. Như kiểu người ta đang gánh thấy nặng
quá là nhặt bớt bỏ đi. Lẽ ra cách giảm tải hữu hiệu nhất là không gánh
bằng vai mà bằng trí óc ví như chở bằng ôtô. Phải xác định được rằng,
những thứ đang gánh không đáng gì cả nhưng vì anh gánh bằng đôi vai
thịt, bằng sức cơ bắp thì thấy mệt là phải. Do đó, mục đích của giảm tải
không phải là giảm bớt chương trình đang dạy hiện nay mà phải thay đổi
toàn bộ cơ cấu cả nội dung, phương pháp, thể chế tổ chức. Nhưng họ lại
không đủ sức làm việc ấy vì trong “vốn tự có” của họ không có sẵn. Đó là
vấn đề trước đây mọi người chỉ dám nói à ơi nhưng nay, với nền văn minh
hiện
đại thì phải rạch ròi.
Bây giờ, đổi mới căn bản và toàn diện là phải xác định lại vì lợi ích
của ai mà làm. Nếu vì lợi ích trẻ con mà anh điều chỉnh lợi ích bản thân
thì quá tốt nhưng ngược lại, anh từ bỏ lợi ích của bọn trẻ, chỉ chăm
chăm làm lợi cho bản thân thì là vô đạo đức. Việc dung hòa hai lợi ích
hoàn toàn có thể thực hiện được. Anh phải nghiên cứu lợi ích của trẻ
con, hỏi chúng nó muốn gì chứ anh không thể áp đặt chúng nó. Chẳng hạn
người ta bán hàng hóa ngoài chợ, người buôn bán có lợi nhưng song song
đó vẫn phải có lợi ích của người tiêu dùng. Nhưng hàng hóa khác giáo
dục, sách giáo khoa với chương trình dạy là một món hàng buộc khách phải
mua, dù có lợi hay không có lợi cho họ. Bản chất của sản xuất hàng hóa
phải vì lợi ích người
tiêu dùng, từ đó mới có quyền mưu cầu lợi ích cho mình. Chỉ tiếc là
giáo dục chỉ có một, duy nhất nên nó bắt ta phải dùng, phải nghe và
theo.
Bắt học thêm vì lợi ích của ai?
PV: Chúng tôi đã từng hỏi một cô giáo rằng, nếu bây giờ muốn
đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục thì phải bắt đầu từ đâu. Cô giáo
ấy đã không trả lời được vì cho rằng, có quá nhiều thứ phải làm và đều
nên làm cùng với nhau, không phân thứ hạng. Giáo sư nghĩ thế nào về
chuyện này?
GS Hồ Ngọc Đại: Cá nhân tôi không nghĩ như vậy. Bây giờ phải
điều tra lại lợi ích trẻ con. Trẻ con chấp nhận, chưa chắc anh đã thành
công, nhưng trẻ con không chấp nhận nhất định anh thất bại. Trẻ con, gia
đình, xã hội không chấp nhận thì rõ ràng là thất bại. Hiện giờ, mọi
người buộc phải chấp nhận vì không còn sự lựa chọn thứ hai.
Đã đến lúc mình phải minh bạch mọi chuyện, đã qua rồi giai đoạn mập mờ.
Vì vậy, vấn đề căn bản nhất hiện nay là phần lớn những nhóm tác giả hay
chủ biên đều vì lợi ích của họ mà hy sinh lợi ích dân tộc, tập thể. Đó
là tội ác. Tôi là người trong cuộc nên hiểu rõ, cũng vì vậy khi tôi nói
không ai cãi được. Bởi nó là toàn bộ sự thật chưa ai dám nói ra. Bắt con
người ta học thêm vì lợi ích của ai, chẳng phải vì lợi ích của những
người dạy thêm sao?
PV: Nói như thế có hơi cực đoan không thưa giáo sư? Chẳng lẽ
lại không có chút hữu ích nào cho học sinh? Thực tế thì chúng ta cũng có
những học sinh học giỏi và theo được các chương trình giáo dục đang bị
xem là quá nặng hiện nay?
GS Hồ Ngọc Đại: Họ chỉ vin vào cái cớ, chứ đó không phải căn cứ
vào nguyên nhân. Anh phải tôn trọng lợi ích người khác thì lợi ích của
anh mới chính đáng được.
Trẻ em 0-2 tuổi, 3-5 tuổi, 6-11 tuổi, 12-18 tuổi, quá 18 tuổi phải có
những phương pháp giáo dục khác. Có thể ví trẻ em như hạt giống đem
gieo. Hạt giống ấy, khi nảy mầm nó sống khác, khi thành cây, ra hoa, kết
trái… nó lại theo một đời sống khác. Như vậy, sự phát triển của con
người là tập hợp những giai đoạn phát triển khác nhau về chất. Nếu hiểu
được như vậy sẽ tổ chức được hệ thống giáo dục rất tự nhiên, phù hợp với
từng lứa tuổi và sẽ thành công. Nếu giáo dục theo kiểu lý thuyết thực
dụng, rất có thể sẽ có hiệu quả tức thời, nhưng về lâu dài không thể bền
vững được. Và cuối cùng, chúng ta sẽ rơi vào chủ nghĩa kinh nghiệm chứ
không phải khoa học. Không thể phủ nhận xử lý theo chủ nghĩa kinh nghiệm
là hoàn toàn sai, nó
cũng có cái đúng nhưng xác xuất đúng rất thấp.
PV: Vậy phương án để đưa đạo đức giáo dục quay trở lại với mục đích cuối cùng và duy nhất của nó là gì?
GS Hồ Ngọc Đại: Có nhiều phương án nhưng khi biểu quyết, đa số
tất nhiên đa số sẽ thắng thiểu số. Nếu mọi phương án đều được công khai,
dân chúng được quyền chọn lựa kết quả thì sẽ khác. Thế nên, ít nhất
phải có hai phương án để nhân dân lựa chọn. Nếu chỉ có một sẽ tạo tư duy
theo kiểu độc quyền, là điều hoàn toàn không nên trong giáo dục. Một xã
hội dân chủ, văn minh không chấp nhận kiểu tư duy đó. Tôi sang Nga, ra
đường không bao giờ nhìn thấy hai người ăn mặc giống nhau. Tôi mong lắm
chuyện đó sẽ xảy ra ở nước mình và giờ cũng bắt đầu rồi đấy.
Có nhiều phương án, lựa chọn, khác nhau, nhiều bộ sách giáo khoa và tùy
vào nhu cầu để lựa chọn nhưng vẫn có khung chương trình chung. Khi có
nhiều phương án chọn lựa anh sẽ coi trọng người dùng. Không có độc quyền
nào tốt cả, có thể anh cho phương án này là tốt nhất, nhưng quan trọng
là tốt nhất với những ai, dân không phải là tất cả. Ví dụ mọi người nói,
ăn sữa là tốt, nhưng trẻ em nông thôn có cần ăn sữa đâu vẫn tốt đấy
thôi. Họ đã lựa chọn, tất nhiên họ buộc phải chấp nhận sự lựa chọn đó.
Theo tôi, ít nhất là phải xóa bỏ cơ chế độc quyền, từ đó, cho ra đời
nhiều bộ sách, nhiều giải pháp khác nhau để thầy trò lựa chọn.
PV: Nhưng thưa giáo sư, liệu có phải ai cũng có đủ trí, lực để lựa chọn cho mình một phương án tối ưu, một bộ sách hợp lý?
GS Hồ Ngọc Đại: Trình độ dân trí sẽ ngày một cao hơn. Tôi dạy
trẻ con 3 điều, một là phải biết yêu đất nước, hai là phải có trách
nhiệm với những việc mình làm, thứ ba là biết chia sẻ với người khác,
biết chấp nhận sự khác biệt của người khác. Từ nhỏ phải có trách nhiệm
với những việc mình làm để sau này ra xã hội mới có trách nhiệm với
những điều lớn lao hơn.
Giáo dục muốn đổi mới phải bắt đầu từ lớp 1. Chẳng hạn, những em học
toán giỏi đáng được đề cao, trong khi những em quét nhà giỏi cũng nên
được khen chứ.
Mọi người khuyên nên học tập Ngô Bảo Châu nhưng tôi can, không để làm
gì cả vì có người rất giỏi điều này nhưng lại rất kém những việc khác.
Sống trong xã hội hiện đại phải biết chia sẻ, và phải biết chấp nhận.
Như vậy sẽ hài hòa hơn để tránh tư duy ích kỷ. Trong bữa ăn, có thể món
này anh không thích nhưng tôi thích thì sao, anh không thể áp đặt gu ăn
uống của anh vào tôi được. Chúng ta sống trong quan hệ một chiều bị ảnh
hưởng nhiều bởi tư duy vua đã nói thì tôi phải nghe, nhưng xã hội hiện
đại cởi mở hơn. Dân chủ sinh ra và lớn lên từ trong lòng cuộc sống. Ngày
xưa, bố mẹ nói con phải nghe vì ruộng của bố, đất của bố, con không
nghe thì chết đói nhưng bây giờ con có lương, có thể tự sống. Trong đời
người không có gì quan
trọng hơn sự sống của người ta, lợi ích đó là cơ bản nhất.
Vì vậy, hiện nay khái niệm cần tuyên truyền là về lợi ích, nó khác hoàn
toàn với vụ lợi chỉ biết đến lợi ích cá nhân. Con người ngày càng khôn
ngoan hơn và khi đó họ sẽ ý thức rõ hơn về lợi ích. Ra chợ mặc cả giá
cũng chỉ vì lợi ích, buôn bán giành giật cũng là lợi ích đấy thôi.
Mọi người nên nhớ, xã hội hiện đại lấy lợi ích làm nguyên tắc cơ bản .
Xã hội hiện đại là xã hội chuyên nghiệp, nghĩa là làm việc gì cũng có
lợi ích cao nhất. Bây giờ người ta khen nhau là có nghiệp vụ, làm ngân
hàng có nghiệp vụ, nhà báo có nghiệp vụ, anh chữa xe cũng có nghiệp vụ.
Bây giờ anh đào tạo thế nào họ cũng phải chấp nhận nhưng nếu có nhiều
phương án thì anh buộc phải đào tạo theo cách khác mới cạnh tranh được.
PV: Theo như giáo sư nói, thì có nghĩa điều quan trọng nhất
hiện chúng ta phải làm là xác định rõ mục tiêu của nền giáo dục rồi sau
đó từ mục tiêu sẽ có các yêu cầu?
GS Hồ Ngọc Đại: Xã hội sẽ tự điều chỉnh để thích nghi, bất cứ cá
nhân nào không thể muốn mà được. Xu hướng xã hội là chuyên nghiệp hóa.
Xã hội nông nghiệp, các cá nhân đều hao hao nhau nhưng trong xã hội hiện
đại các cá nhân hoàn toàn khác nhau.
Hiện nay, có những trường thực sự có chất lượng, vì xã hội đòi hỏi như
thế. Trong xã hội cũ, các cá nhân hao hao nhau như củ khoai tây nhưng xã
hội hiện đại không bao giờ có hai người giống nhau. Chuyện đó không
phải lỗi của ai cả mà là đặc trưng mang tính thời đại. Mọi người nên
tuyên truyền trong xã hội ý thức về lợi ích. Những kẻ sử dụng “vốn tự
có” sinh sống trên lợi ích của trẻ em thì nên và cần loại bỏ.
Ngày trước đã có chuyện một thứ trưởng từng bắt các giáo viên không
được bỏ một dấu phẩy trong sách giáo khoa. Quyền lực có sức mạnh, nhưng
cũng chịu tác động ngược của sức mạnh đó. Sự tuân phục quyền lực với con
người hiện đại lại không phải là chủ yếu. Ngoài mặt có thể như thế
nhưng trong bụng lại khác, mà quan trọng lại là cái trong bụng. Hỏi ai
đồng ý thì giơ tay sẽ giơ tay hết nhưng trong bụng lại không đồng ý.
Cái quan trọng của giáo dục là phải xác định được toàn bộ nền giáo dục
phục vụ cho con trẻ, tất cả vì lợi ích của con trẻ. Làm được thế thì sẽ
thành công.
Trong giai đoạn 2013-2015, nhiệm vụ chủ yếu của chương trình hành động
là hoàn thiện đề án “Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo,
nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa,
hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ
nghĩa và hội nhập quốc tế”, trình Ban Cán sự Đảng, Chính phủ; đổi mới
quản lý giáo dục; phát triển đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo
dục; đổi mới nội dung, phương pháp dạy học, thi, kiểm tra và đánh giá
chất lượng giáo dục; tăng nguồn lực đầu tư và đổi mới cơ chế tài chính
giáo dục; tăng cường hỗ trợ phát triển giáo dục đối với các vùng khó
khăn, dân tộc thiểu số và đối tượng chính sách xã hội; phát triển khoa
học công nghệ
và khoa học giáo dục, nâng cao hiệu quả hợp tác quốc tế về giáo dục và
đào tạo.
Giai đoạn 2 (2016-2020), thực hiện thống nhất đầu mối quản lý và hoàn
thiện tổ chức bộ máy quản lý Nhà nước về giáo dục. Triển khai thực hiện
đổi mới chương trình giáo dục phổ thông; tiếp tục thực hiện đổi mới giáo
dục nghề nghiệp, đại học và một số nhiệm vụ của giai đoạn 1 với các
điều chỉnh bổ sung; tập trung củng cố và nâng cao chất lượng giáo dục;
tiếp tục thực hiện đề án nâng cao chất lượng dạy và học ngoại ngữ, tin
học trong hệ thống giáo dục quốc dân. Tiếp tục thực hiện đề án quy hoạch
phát triển nhân lực, chương trình phát triển ngành sư phạm và các
trường sư phạm. Tham mưu với Chính phủ, Quốc hội xây dựng Luật Nhà giáo…
Thái Linh – Thanh Huyền thực hiện (nguồn:
PetroTimes)