Lê Ngọc Tú
Ông sinh ra trên mảnh đất văn vật hiếu học làng Xuân Cầu, xã Nghĩa Trụ, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, nhưng tuổi thơ lại gắn với những bãi chiếu phim bập bùng trong khói lửa kháng chiến chống Pháp. Ở cái tuổi mà những cậu bé khác còn mải mê với những trò chơi đánh trận giả, Tô Hoàng đã được cha cõng trên vai, vượt mấy cây số đường rừng để xem những thước phim chiếu bóng đầu tiên. "Bố tôi thường chuẩn bị những bó đuốc thật dài, để tan phim, soi đường rừng mà về", ông nhớ lại. Những hình ảnh đầu tiên về nước Nga xa xôi qua phim "Matơroxốp lấy thân mình lấp lỗ châu mai", về Trung Quốc qua "Bạch mao nữ"... đã in sâu vào tâm trí non nớt như một thứ ánh sáng huyền ảo giữa bóng tối của chiến tranh.
Hà Nội năm 1954, cậu học sinh Tô Hoàng tiếp tục nuôi dưỡng tình yêu ấy với các tuần lễ phim Liên Xô, phim Ba Lan, phim Đức. Những đồng tiền lẻ cha cho để mua quà vặt được ông dồn lại để mua vé vào rạp. Có những bộ phim hay, ông thậm chí còn mạo hiểm làm "sổ liên lạc giả" nhờ cha ký xác nhận nghỉ ốm để được ở nhà xem phim. Điều kỳ lạ là người cha ấy đã ký, như một sự thấu hiểu và nâng niu một tâm hồn đang rung động trước nghệ thuật. Chính từ những bó đuốc soi đường, từ những tờ giấy xin phép nghỉ học ấy, một số phận gắn chặt với văn chương và điện ảnh đã được định mệnh ươm mầm.
Xem tiếp