

(Về cuốn sách "Chuyện với Thanh" của Nguyễn Thành Nam)
Những ngày qua, mạng xã hội xôn xao trước các đoạn chụp màn hình từ một cuốn sách lịch sử dành cho người trẻ, trong đó hành trình tìm đường cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành được mô tả bằng những từ ngữ như "đi phượt", "lang thang không nghề nghiệp", hay việc dịch sách lý luận được ví như "cực hình".
Lập tức, một làn sóng chỉ trích nổi lên, cáo buộc tác giả có thái độ cợt nhả, bôi nhọ và hạ thấp các bậc vĩ nhân. Nhưng nếu bình tâm đọc hết toàn bộ trang sách thay vì chỉ nhìn vào những đường gạch chân đỏ đầy định kiến, liệu chúng ta có đang quá vội vàng trong việc quy chụp một người viết?
Xét về mặt phương pháp tiếp cận, cuốn sách rõ ràng đang cố gắng thực hiện một sứ mệnh khó khăn: kéo lịch sử ra khỏi những pho giáo trình khô khan để đến gần hơn với thế hệ trẻ. Tác giả đã chọn cách "bình dân hóa" và "hiện đại hóa" ngôn từ. Khi viết về một thanh niên 30 tuổi "lang thang không nghề nghiệp, không chỗ ở cố định", người viết không hề có ý định hạ thấp.
Xem tiếp