Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

  Lê Bảo NhiKhông có mô tả.

 
 
 Đỗ Quyên – cái tên như một ám ảnh thi ca, gợi nhớ hình ảnh con chim lưu lạc kêu tiếng nhớ nước thương nhà. Có lẽ, chẳng bút danh nào phù hợp hơn với một người con Hà Nội mang theo hành trang văn chương đi qua nửa vòng trái đất, để rồi giữa lòng Vancouver lạnh giá hay bên bờ biển Cabo nắng cháy, vẫn không ngừng viết về một quê hương thao thức trong từng nhịp thở.

"Bản đồ Việt Nam trên đầu giường/ Hình Tổ quốc như chiếc đinh giáng xuống”

Tên thật là Đỗ Ngọc Thủy, sinh năm 1955 tại Hà Nội, ông là một hiện tượng đặc biệt của văn chương Việt hải ngoại. Hành trình của ông là hành trình của một trí thức đa diện – từ cựu giảng viên ngành Vật lý Hạt nhân tại Đại học Bách khoa Hà Nội, đến cộng tác viên ở Viện Dubna (Nga), rồi làm báo ở Đức, Úc với học bổng Rockefeller ở Mỹ, và định cư tại Canada từ năm 1996. Nhưng xuyên suốt những biến thiên ấy, có một ngọn lửa chưa bao giờ tắt: ngọn lửa sáng tạo thi ca. Ông viết đủ thể loại, từ thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, tiểu luận đến phỏng vấn, nhưng có lẽ, trái tim ông thuộc về những trường ca dài hơi và đầy thách thức.

 
Ảnh: Bạn văn Hà Nội đón Đỗ Quyên 
Xem tiếp

  Nguyễn Quốc Chính

 Nỗi Buồn Chiến Tranh (1991) Book Cover Concept The Sorrow of War (1991),  Bảo Ninh I have little desire to write about the content or themes of this  particular book. You should
 
Có một hiện tượng rất đáng buồn trong đời sống chữ nghĩa gần đây:

những người không để lại được một đóng góp học thuật nào đáng kể,

lại tự phong cho mình vai trò quan tòa đạo đức của văn chương.

Họ xuất hiện dày đặc vào cuối đời –

khi sáng tác đã cạn, khi tri thức không còn được cập nhật, khi tiếng nói không còn trọng lượng học thuật – và thay thế tất cả bằng thái độ.

Thái độ ở đây không phải là chính kiến,

mà là tư thế oai oách muộn màng: dựa vào quá khứ, vào danh xưng cũ, vào cảm tính chính trị, để lên giọng kết án người khác.

Xem tiếp
Theo FB Nguyễn Tuấn 
 China struggling with military reforms needed in time for Taiwan action
 
 
Tất nhiên câu chuyện nội bộ của Trung Quốc không thật rõ ràng, trang web của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương đột ngột xóa tin tức về việc bắt giữ Trương Hựu Hiệp , điều này rất đáng ngờ, trong khi tin tức vẫn còn trên Nhân dân Nhật báo và các trang web khác. Có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng trong Đảng, đêm nay sẽ là một đêm mất ngủ. Nhiều nguồn tin tiếng Việt thông qua Google dịch nên phiên âm sai do tiếng Trung có nhiều đồng âm khác nghĩa Trương Hựu Hiệp là Trương Du Hạ, Trương Thăng Dân là Trương Sinh Minh. Có thông tin cho rằng vào đêm ngày 19/1/2026, Cục Đặc nhiệm (Cục Quân sự Đặc biệt), do Bộ trưởng Bộ Công an Vương Tiêu Hồng chỉ huy , đã điều động hàng trăm đặc vụ bao vây tòa nhà Bát Nhất ( tòa nhà của Quân ủy trung ương nơi bất khả xâm phạm của Trương Hựu Hiệp) và đột kích vào nhà riêng của Trương Hựu Hiệp , nhằm bắt giữ Trương và gia đình ông, thậm chí còn tạm giữ 17 quan chức quân đội cấp cao. Trương Thăng Dân một tướng nội ứng của Tập trong Quân ủy, đã sử dụng đặc quyền của mình với tư cách là người đứng đầu Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tạm thời thay thế các vệ sĩ tại các vị trí trọng yếu và cắt đứt đường truyền thời gian thực của hệ thống giám sát nội bộ.
Xem tiếp

 

 Đắc TrungCó thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và mọi người đang cười
 
“Bí quyết đấy, chú mày ạ. Trước đây tớ cậy mình là chồng, cho mình cái quyền to nhất, độc đoán, độc tài, coi thường vợ. Phòng tớ ở giữa, then cài cửa mở thông sang phòng hai bà cũng ở phía tớ. Tớ khoái lên lúc nào, muốn sang với bà nào là do tớ. Quyền lợi phân phối không công khai rõ ràng, không công bằng thế là các bà nghi ngờ, tỵ nạnh, ghen tức lồng lộn. Chiến tranh lạnh, chiến tranh nóng thường xuyên xảy ra, khiến tớ đau đầu quá. Có khi cả tháng chỉ lo hoà giải cũng không xong, chẳng viết được chữ nào cả. Cứ tiếp tục kéo dài tình trạng này thì gay go. Bế tắc. Mấy năm trời mà chưa biết tháo gỡ cách nào. Nghĩ nông nỗi này chắc có lẽ phải tan đàn sẻ nghé mất thôi. Thì may sao giữa lúc đó cấp trên có chủ trương "Công khai, dân chủ". Khoái quá, lối thoát đây rồi. Tớ nghiên cứu kỹ rồi đem ra bàn bạc "dân chủ" với hai bà xã rằng, từ nay, thay nhau mỗi bà "trực” tôi một tháng. Thời gian từ ngày nào đến ngày nào công khai rõ ràng ra. Bà nào "trực" thì tháng đó ở nhà "quản lý tôi". Bà nào chưa tới phiên "trực" thì đi thăm con cháu. Đồng thời phải xác lập "cơ chế" để các bà thực hiện việc "công khai dân chủ". Đó là, then cài cửa thông từ phòng tôi sang phòng các bà thay đổi ngược lại, chuyển sang phía phòng các bà. Như vậy, trong thời gian bà nào "trực" sẽ có quyền sang với tôi bất kỳ lúc nào, kiểm tra giám sát bất kỳ lúc nào
 
Ảnh: Nhà văn Sao mai và hai hiền thê 
Xem tiếp
Lê Thọ Bình

 

 
 
 
 
 
 
Karoline Claire Leavitt, sinh ngày 24/8/1997 >>>>>>

 

Ngày Karoline Leavitt được bổ nhiệm làm thư ký báo chí Nhà Trắng, nhiều tờ báo Mỹ không nói về tầm nhìn truyền thông của chính quyền, mà chỉ nói về… tuổi của cô. “Quá trẻ”, “thiếu kinh nghiệm”, “một lựa chọn mang tính biểu tượng hơn là năng lực”, những dòng tít ấy phản ánh đúng tâm thế của một nền báo chí đã quen đứng trên bục phán xét, hơn là tự đặt câu hỏi về chính mình.

Nhưng chỉ sau vài tháng, Karoline Leavitt đã làm điều mà không ít người tiền nhiệm dày dạn kinh nghiệm chưa từng làm được: cô đảo chiều thế trận. Từ chỗ người phát ngôn bị dồn ép, xin lỗi, né tránh, Leavitt biến phòng họp báo thành nơi báo chí phải tự chịu trách nhiệm về chuẩn mực nghề nghiệp của mình.

Hiện tượng Karoline Leavitt không phải là câu chuyện cá nhân. Nó là dấu hiệu của một bước ngoặt lớn trong quan hệ giữa chính quyền và truyền thông.

Xem tiếp
Trần Nhương
 
 
 
 
 
 
 
Số nhiều quan trọng lắm
Không có nó không trở thành tín nhiệm
Không có nó không trở thành quần chúng
Không có nó không trở thành nguồn sống
Số nhiều ơi, nền móng của ngôi nhà
 
Khi số nhiều đã tạo ra số ít
Như dây chuyền chưng cất giọt tinh hoa
Số ít thành ông chủ
Số ít thành kiêu sa.
 
Giữa pha lê và cát
Triết học như ông già...
26-2-2003
( Trích tập thơ Gió bồn chồn Giêng Hai, NXB HNV, 2025)

Xem tiếp
Lê Thọ Bình
 Có thể là hình ảnh về bản đồ và văn bản
 

Ngày 19/01/1974 không chỉ là một mốc thời gian trong sách giáo khoa. Đó là một vết khắc sâu trong ký ức dân tộc: ngày Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc lại, câu hỏi không chỉ là “chuyện gì đã xảy ra”, mà còn là: chúng ta nhớ như thế nào, về lịch sử, về pháp lý, và về đạo lý.

Lịch sử không thể bị xóa bằng đại bác:

Hoàng Sa không phải “tranh chấp mơ hồ”. Từ thế kỷ XVII, các chúa Nguyễn đã tổ chức đội Hoàng Sa - Bắc Hải ra khai thác, đo đạc, cắm mốc, thực thi chủ quyền. Nhà Nguyễn sau này tiếp tục quản lý liên tục, hòa bình. Dưới thời Pháp bảo hộ, chính quyền Đông Dương kế thừa và thực thi chủ quyền ấy bằng những văn bản hành chính, hải đăng, trạm khí tượng, bản đồ chính thứ

Xem tiếp
TS Nguyễn Ngọc ChuTrao đổi với TS Nguyễn Ngọc Chu: "Chớ xa xôi mặt mà thưa thớt lòng?" - Hội  Nhà Văn Việt Nam
 
 

I. KỸ TRỊ

Quản trị quốc gia trong thời chiến và thời bình rất khác biệt. Thời chiến là sống còn, phải hy sinh lợi ích cá nhân cho quyền lợi quốc gia. Thời chiến đòi hỏi tập trung quyền lực, quyết định nhanh, kỷ luật sắt để sinh tồn. Hiệu quả được đo bằng thắng–bại, sống – chết. Thời bình lấy phồn thịnh làm mục tiêu xuyên suốt nên phải đặt trọng tâm vào kỹ trị: quản lý bằng dữ liệu, luật lệ và năng lực chuyên môn. Quốc gia cần các kỹ trị gia (technocrat) để thiết kế chính sách kinh tế, tài chính, y tế, giáo dục; tối ưu nguồn lực; kiểm soát rủi ro dài hạn. Phát triển bền vững không đến từ mệnh lệnh, mà từ hệ thống, quy trình và trách nhiệm giải trình. Thời bìnhrất cần lãnh đạo có năng lực kỹ trị. Các quốc gia phát triển và giàu có trong thời bình đều dựa nhiều vào các kỹ trị gia. Thử điểm qua một số các quốc gia điển hình.

Pháp là mô hình kỹ trị kinh điển châu Âu. Quyền lực nhà nước tập trung vào tầng lớp tinh hoa được đào tạo tại các trường như Trường Hành chính Quốc gia (ENA), Trường Bách khoa Paris (Polytechnique). Kỹ trị gia Pháp giữ các vị trí then chốt trong bộ máy hành chính, tài chính và hoạch định chính sách. Tổng thống và thủ tướng thường xuất thân từ hệ thống này. Dù Pháp là nền dân chủ, nhưng chính sách công chủ yếu do elite kỹ trị thiết kế, chính trị gia đóng vai trò hợp thức hóa. Nhược điểm là xa rời quần chúng, dễ gây phản ứng dân túy

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)